Hoàng Thị Đáo Tiệp

Bức ảnh Chúa Hài Đồng trên cũng chính là tấm thiệp Giáng Sinh tôi nhận được cách nay đã chín năm hơn, do một vị nữ tu thuộc Dòng Tiểu Muội ở Nazareth bên Do Thái tự làm lấy và gửi tặng.

Tấm thiệp sơ làm: đặc biệt ở điểm không có ghi một chữ nào vào hết! Thiệp chỉ có độc mỗi bức ảnh trên của Chúa Hài Nhi dán ở mặt trước tờ giấy cứng màu xanh nhạt gấp đôi lại (kích thước tờ giấy lớn hơn bức ảnh một tí để làm cái khung viền như quý bạn đọc thấy đấy) thành  tấm thiệp Giáng Sinh giản dị, đơn sơ với Chúa Hài Nhi muôn thuở vẫn khiêm hạ, hiền hòa. Nhưng đặc biệt là Chúa Hài Nhi nầy: miệng cười tươi, đôi con mắt cũng cười, đôi tay Ngài chấp lại để qua một bên như thể"n n" làm duyên nên thấy thật dễ thương với thật vui, khiến mình dẫu có đang "héo" mấy cũng được vui lây...    

Mà vì tấm thiệp Giáng Sinh không có lời chúc của sơ, không cả câu tin mừng nào trong Kinh Thánh được ghi vào như thường thấy ở thiệp của quý dòng tu làm, nên tôi có thoáng ngẩn ngơ! Tuy nhiên, lúc đọc lá thư gửi kèm thì sơ cho biết ngôi giáo đường ở cách chỗ sơ xa xa mà sơ vẫn thường tới tham dự Thánh Lễ Giáng Sinh hằng năm: đều được ngắm Chúa Hài Nhi luôn đến với dân Ngài trong tư thế như vậy đó! Nên sơ mời tôi hãy cùng ngắm Chúa và tôi hiểu thiệp của sơ không có lời chúc là thế! Vì hễ tôi "ngm Chúa Hài Nhi trong tư thế như vy đó" mà sơ thích ngắm đến chẳng quản vượt đường xa giữa đêm mùa Đông lạnh lẽo bên ấy để tới với Ngài, thì tôi sẽ được lắng lòng mở trí nhận ra bao lời tốt lành sơ muốn chúc cho tôi nhân dịp Chúa Giáng Sinh...

Thì vâng, sơ mời tôi ngắm Chúa là tôi ngắm...

Ngắm Chúa trong bức ảnh nầy tôi vẫn cũng thấy hay hay lạ lạ mà trên trước hết là thấy vui: vì Ngài được tạc trong tư thế vui như tôi đã tả về Ngài lúc thoạt nhìn. Với tôi được thấy thêm cái cảnh của Ngài xuất hiện cũng có điểm lạ lạ, khác khác nữa! Vì Chúa Hài Nhi dù in trên các thiệp chúc Giáng Sinh hay đặt trong hang đá ở các nhà thờ thường ít bao giờ thấy Ngài xuất hiện có một mình mà hay có Đức Mẹ, có Cha Thánh Giuse, có các thiên thần, có chiên bò, có trẻ mục đồng...Còn Chúa Hài Nhi nầy xuất hiện trong cái thế của một trẻ thơ đã lẻ loi cô độc chiếc thân, mà tấm thân bé bỏng phải nằm trên rơm rạ cỏ khô chẳng có được ấm êm dễ chịu chút nào! Nhưng Ngài vẫn hiền hòa không kháng cự, cũng không hãi sợ, khóc la mà lại còn cười tươi nữa: nên đây là sự cười tươi vui nhận! Và việc Ngài chấp tay để qua một bên mà lúc thoạt nhìn tôi nghĩ rằng "n n" làm duyên thấy dễ thương với thật vui đó: nên đây cũng chính là cái chấp tay vâng phục trong vui vẻ nữa!

Nên vâng, chính cái điều tôi thấy thêm khi ngắm Chúa lần nữa trong bức ảnh nầy đã giúp tôi hiểu được đâu là lời sơ muốn chúc mình. Đó là "sơ chúc tôi hưởng mùa Giáng Sinh vi trn c năm mi trong nim vui dù cho nghch cnh có thế nào. Vì đã có n cười vui cùng c ch vâng phc vui v d thương ca Chúa Hài Đng trong bc nh vi tôi nên Ngài luôn chúc phúc cho tôi". Mà ngẫm nghĩ, tôi thấy nghịch cảnh của mình dẫu có thế nào cũng chả thấm vào đâu so với cái cảnh của Chúa Hài Nhi được Thiên Chúa Cha chọn cho Con Một của Ngài giáng trần để cứu chuộc thế nhân! Bởi cái cảnh của Ngài trong bức ảnh là một nghịch cảnh thật quá tồi tệ: bị khinh bỉ đuổi xua, bị nghèo, bị trơ trọi mà con người thế gian ai cũng sợ! Nên nếu có rủi mắc phải thì cũng ít có ai bị mắc hết cả ba, hay dẫu có thì âu cũng là cái phúc vì đã "có Chúa là Bn Tri K " ! Thì chỉ có việc chạy đến với Chúa mới là thượng sách mà thôi.

Và nhờ hiểu vậy, tôi cứ thích ngắm Chúa mãi ở bức ảnh nầy trong suốt cả mùa Giáng Sinh năm đó. Qua mùa Giáng Sinh đó rồi, tôi vẫn giữ lại để được ngắm Chúa tiếp, chớ không có bỏ đi như các thiệp Giáng Sinh thông thường khác mình được tặng. Mà giữ lại để ngắm Chúa không chỉ vào dịp Giáng Sinh thôi, nhưng quanh năm suốt tháng cơ!  Với cũng là để cho ông xã cùng các con các cháu mình có muốn ngắm thì cũng được ngắm nữa! Nên tôi đã ghim tấm thiệp lên khoảnh tường ở ngay trước lối vào, ra các phòng trong gian mái ấm của gia đình mình suốt từ dạo ấy đến giờ. Hơn nữa vì đã có lời Chúa dạy: " Thy cùng các con mi ngày cho đến tn thế"( Mt. 28,20) nên tôi nghĩ mình giữ bức ảnh nầy trong nhà cũng chính là việc " Chúa cùng gia đình mình mi ngày". Đây rồi hễ bất kỳ chuyện chi lớn nhỏ hoặc không như ý xảy ra trong gia đình là cứ việc đến ngắm Chúa ở bức ảnh nầy: chắc chắn sẽ tìm thấy được kim chỉ nam cùng bao lời yêu thương Chúa muốn ủi an, phán dạy, bảo ban cho ...

                              *                 *              *            *

Mà đúng vậy, suốt từ đó đến nay ròng rã đã  chín năm hơn, trong gia đình tôi từ chồng, vợ, đến con,  cháu xảy ra biết bao là chuyện và có những lúc làm tôi khủng hoảng lắm! Cả trong vấn đề làm ăn, giao tiếp tôi cũng bị khốn đốn nhiều nỗi đến muốn buông xuôi, bỏ cuộc! Nhưng, nhờ tôi không quên ngắm Chúa trong bức ảnh nầy nên mọi việc, thảy rồi cũng đều được qua và mình lại lên tinh thần để cứ sống vui, sống khỏe.

Giờ thì tuổi xế chiều đang lúc xồng xộc đến với tôi. Tôi đã cám cái cảnh thế nào là sống ở xứ người mà vợ chồng già lẻ loi trơ trọi chiếc thân! Lại còn thêm ông xã cho dù ở nhà hay dù đưa anh theo vô chỗ tiệm làm: thì anh cũng vẫn chỉ có kết với duy mỗi lấy cái giường làm bạn, bởi anh cứ vô trong giường nằm suốt dù ngủ hay không! Nên tôi cứ nhờ ngắm Chúa trong bức ảnh nầy mà được vâng phục cách vui vẻ ngày một hơn, với còn biết ước ao được làm chuyện nọ chuyện kia cho Chúa nữa! Nhất là tôi có cái khát vọng tột bậc: muốn dâng hiến tuổi về chiều của mình để làm được chút chi cho những người cao tuổi bị lẻ loi cô độc thấy được sống vui sống khỏe chớ không là trách phận, than thân, ưu sầu, trầm cảm...vì rằng họ vẫn đang có Chúa làm Người Bạn Tri Kỷ nhất trên đời.

Mùa Giáng Sinh năm 2014 đang sắp đến. Tôi xin trang trọng kính tặng quý bạn đọc thân yêu bức ảnh trên của Chúa Hài Nhi và xin kính mời Ngắm Chúa.

California 3/11/2014