Lc 7,36-50

download 3Bài Phúc Âm theo thánh Luca cho thấy Đức Giê-su đã làm một việc rất lạ lùng, trong bối cảnh của một bữa tiệc tại nhà ông biệt phái tên là Si-môn. Đó là tha thứ cho một người đàn bà tội lỗi. Việc tha tội của Đức Giê-su đã khiến nhiều thực khách dự tiệc phải ngạc nhiên và đặt câu hỏi: “Ông này là ai mà lại tha được tội?” Phải chăng Ngài là Thiên Chúa?

Để chứng minh cho việc làm của mình, Đức Giê-su đã kể cho họ dụ ngôn về hai con nợ: “Một chủ nợ kia co hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn? Ông Si-môn đáp: Kẻ đã được tha nhiều hơn. Đức Giê-su bảo ông: Ông đã xét đúng lắm”. Xem ra dụ ngôn Đức Giê-su kể không liên quan gì đến việc người biệt phái và thực khách thầm thắc mắc, bởi vì dụ ngôn nói về “nợ” và “tha nợ”, trong khi việc Đức Giê-su thực hiện là “tội” và “tha tội”. Đức Giê-su đã rất tinh tế dùng dụ ngôn này để khuyến khích người nghe đưa ra một phán đoán khách quan, nhưng chính người nghe lại không biết đó là nói về mình. Bằng chứng là câu trả lời của ông biệt phái, “người được tha nợ nhiều thì yêu mến chủ nợ nhiều hơn”. Sau đó, Đức Giê-su nhìn người phụ nữ và hỏi ông biệt phái Si-môn: “Ông thấy người phụ nữ này chứ?” Bà là một người tội lỗi, đã đến sát chân Tôi mà khóc.

Theo Tin mừng kể, nước mắt của bà đã tưới ướt chân Đức Giê-su, bà đã lấy tóc mình mà lau chân Đức Giêsu. Không những thế bà còn hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên. Những hành động này biểu lộ một cảm xúc rất mạnh, một thái độ khiêm tốn biểu lộ lòng biết ơn chân thành với ân nhân cứu mình. Thái độ sám hối, chấp nhận thân phận tội lỗi trước mặt người khác là một hành động không đánh mất chính mình, không làm cho mình yếu đi mà còn làm cho mình trở nên vững mạnh hơn. Hiểu được điều đó nên người đàn bà tội lỗi trong Tin mừng đã tỏ lòng thống hối cách sâu xa. Không thấy điều này ở nơi người biệt phái, Đức Giê-su nói với ông: “tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều”. Do vậy, tình yêu là nguyên nhân của sự tha thứ hoặc tình yêu là hậu quả của sự tha thứ.

Như thế, cả Đức Giê-su và ông biệt phái có điểm giống nhau là đều coi tội lỗi là xấu, nhưng khác nhau ở cách chiến đấu với tội lỗi. Ông biệt phái thì khai trừ người tội lỗi, còn Đức Giê-su kéo tội nhân về phía mình và giải thoát họ khỏi cảnh nô lệ tội lỗi:“Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an”. Bình an mà người phụ nữ nhận được là kết quả của sự tha thứ, của một tâm hồn đã trong sạch, một tâm hồn đã tin vào Thiên Chúa. Đó cũng là thứ “Bình an” Thánh kinh đề cao và mời gọi mọi người tìm kiếm trong cuộc sống hằng ngày.

Việc Đức Giê-su tha tội cho người đàn bà tội lỗi mạc khải cho chúng ta hiểu rõ Ngài là ai. Ngài là Mê-si-a hơn mức người ta thường nghĩ. Ngài là Mê-si-a đối với tội nhận, là Thiên Chúa có quyền tha tội. Ngài muốn những kẻ bị khinh miệt hạng nhất trong xã hội được đón nhận Tin mừng. Hình ảnh người đàn bà tội lỗi cũng là hình ảnh của mỗi người chúng ta. Do vậy, sự tha thứ của Thiên Chúa là cần thiết cho tất cả mọi người. Nhờ vậy, chúng ta sẽ trở nên những người dễ tha thứ và bỏ qua tội lỗi của nhau. Amen!

Nhóm suy niệm BC