Một ngày nọ, Đức Chúa Trời động lòng thương xót khi các con chiên đang ra sức cầu nguyện, xin ngài hãy ban phước lành cho họ. Thấy vậy Đức Chúa Trời bèn kêu hai thiên thần mà mình tin  tưởng nhất đến và bảo rằng:

 

- "Hôm nay ta có việc cho hai con đây".

- "Ngài cần chúng con làm gì thưa Đức Chúa Trời". Một trong hai thiên thần hỏi

-"Hiện tại, ở dưới thế gian có rất nhiều người ăn ở hiền lành đức độ, rất vừa lòng của ta, họ cầu xin ta hãy thương xót thế gian và hãy ban hòa bình cho cả thế giới.  Vì vậy hôm nay ta sai hai con xuống thế gian với hai chiếc túi này" Vừa nói Đức Chúa Trời vừa trao cho những thiên thần 2 chiếc túi. "Chiếc túi thần kì này có thể chứa đựng được tất cả nguyện vọng của nhân loại, các con hãy đi và mang về cho ta những lời cầu xin của loài người, ta sẽ đáp ứng tất cả những lời nguyện ước đó vì ta rất giàu lòng thương xót".

Thế rồi hai thiên sứ từ biệt Ngài và đi xuống trần gian. Một thời gian ngắn sau, hai thiên thần trở về mang theo hai chiếc túi nặng trĩu toàn những lời ước nguyện của con người và đó toàn là những điều ước trần tục như xin được giàu có, xin được thông minh xinh đẹp, cầu xin tình duyên, sức khỏe....Dĩ nhiên tất cả những điều ước đó không trái với luân thường đạo lý, không trái với thuần phong mỹ tục và đạo đức con người, nên Đức Chúa Trời đều chấp nhận hết cả, vì Ngài rất giàu lòng nhân ái.

Sau khi đã ban hết tất cả các nguyện ước cho con người. Ngài lại sai hai thiên thần đến và bảo rằng:

- "Ta đã ban hết cho con người những gì họ mong ước, vậy hôm nay ta sai hai con đến, để hai con xuống trần gian và xem nhân loại đang cảm nhận như thế nào về phước lành mà ta đã ban cho họ". Nói xong Ngài tiếp tục trao cho họ hai chiếc túi như lần trước.

 

Lần này hai thiên thần đã nán ở lại trần gian khá lâu, nhưng khi trở về hai chiếc túi nhẹ như không. Thấy vậy Đức Chúa Trời lại hỏi hai thiên sứ:

- "Sao trông hai con buồn thế?"

Hai thiên sứ cung kính trả lời rằng:

- "Thưa Đức Chúa Trời, xin Ngài đừng trách và phạt chúng con, vì chúng con không làm tốt việc mà Ngài đã giao phó, chúng con xuống trần gian và đã ở lại rất lâu, nhưng chúng con nhận được rất ít lời tri ân của con người thưa Ngài".

Sau khi nghe hai thiên sứ đáp, Đức Chúa Trời chỉ mỉm cười và không nói gì cả, bởi vì Ngài rất giàu lòng thương xót. Ngài không trách gì hai thiên sứ cả cũng như con người vì Ngài đầy lòng nhân ái.

Con người là vậy, khi ai đó đối xử không tốt với họ, thì họ sẽ hận thù, trách móc, giận hờn nhau, nhưng khi được giúp đỡ yêu thương, thì có mấy ai biết ơn và nhớ ơn ân nhân của mình chứ.

 

(Sưu tầm)