Chúa nhật tuần XXIV TN  

THA THỨ NHƯ CHÚA ĐÃ THỨ THA

Mt 18, 21-35

Ở đời người ta vẫn thường ăn miếng trả miếng. Ít ai chịu thiệt về mình. Ai cũng muốn mình là trung tâm của vũ trụ. Ai cũng muốn mình hơn người khác. Yêu thương người yêu thương mình là việc dễ làm. Nhưng yêu thương kẻ làm ta khó chịu, bực bội, những kẻ ta ít thiện cảm, những kẻ làm hại ta thì thực là khó. Tấm lòng của Thiên Chúa bao la đại hải. Tấm lòng của con người thì hạn hẹp và có giới hạn. Cựu Ước có luật: ”Mắt thế mắt răng đền răng”. Chúa Giêsu lại nói nghịch lại : ”yêu người như Chúa yêu”. Tha thứ mãi và tha thứ không ngừng…Yêu thương cả kẻ thù.

Tha thứ là đề tài rất quan trọng trong giáo huấn của Chúa Giêsu.Bởi vì thời Chúa Giêsu giữa dân tộc Israen và Palestin có một mối thù truyền kiếp, những cuộc xung đột đẫm máu thường xẩy ra giữa hai dân tộc này. Do đó, Chúa Giêsu đã nhìn vào các biến cố xẩy ra xung quanh Ngài để dạy các môn đệ và nhân loại. Tin Mừng hôm nay thuật lại: ” Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Đức Giêsu mà hỏi rằng: “ Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ? “. Đức Giêsu đáp: ” Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy “ ( Mt 18, 21-22 ).

Câu chuyện Tin Mừng chính là câu chuyện mà Chúa muốn nói điều gì đó với mỗi người chúng ta. Món nợ ân sủng, nợ tình yêu mà ta lãnh nhận từ Thiên Chúa làm sao có thể trả nổi. Từ khi thành hình bào thai trong lòng mẹ ta đã mắc nợ rồi - một món nợ tình, nợ ân. Mười ngàn nén vàng là bao nhiêu! Một trăm quan tiền là bao nhiêu! Thế nhưng cuộc sống con người vẫn mãi ích kỷ, so đo tính toán, bởi vì lòng người chai đá không cảm được ân  tình Thiên Chúa, không biết xót thương anh em.

Theo luật Môisê dạy là tha thứ cho đến bảy lần thôi. Ðó là tha thứ đúng mức độ công bằng của lề luật, của lý luận con người. Nhưng Chúa Giêsu đã trả lời bằng cách nói: "Tha thứ đến bảy mươi lần bảy", nghĩa là tha thứ không cùng, không giới hạn, vượt quá lý luận phàm trần của con người. Hơn nữa, chúng ta phải tha thứ cho nhau như Chúa Giêsu đã thường tha thứ cho chúng ta. Như trong dụ ngôn người đầy tớ mắc nợ mười ngàn nén bạc với ông chủ. Người đầy tớ chỉ xin ông chủ khoan giãn cho một kỳ hạn rồi sẽ trả hết nợ. Nhưng tình yêu thương của ông chủ đã quảng đại tha thứ hết số nợ cho đầy tớ. Sự đáp trả của ông vượt quá sức tưởng tượng của người đầy tớ.

Nhìn vào cuộc đời, ta thấy từ khi là bào thai ta đã mắc nợ; nợ cưu mang chín tháng với bao trìu mến yêu thương ấp ủ Thiên Chúa chuyển trao qua mẹ cha. Mở mắt chào đời, mối ân tình bao bọc vây quanh còn lớn hơn nữa; Bàn tay yêu thương quan phòng của Thiên Chúa vẫn tiếp tục nâng bước đời sống con người: cả bầu vũ trụ vạn vật như những đầy tớ siêng năng, cần mẫn phục vụ, tặng ban cho ta tinh hoa đất trời, tinh hoa con người cho ta được lớn lên thành người, thành con Thiên Chúa. Món nợ ta mang là món nợ tình nên chỉ có thể trả được bằng nghĩa yêu thương. Thiên Chúa đã muốn như thế, vì Ngài đã dựng nên con người giống hình ảnh Ngài có tự do, lý trí và có trái tim yêu. Nhưng tình Chúa mênh mang là thế, còn tình người cho biếu được bao nhiêu?!

Mười ngàn nén vàng – một trăm quan tiền – một so sánh tuy rất sơ tạm nhưng cũng cho thấy một lên tới trời, một ở dưới đất. Nhưng tình vốn dĩ là cho không biếu không: “Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ” (c.27). Thiên Chúa đã tha thứ tội nợ cho chúng ta; và tình yêu vốn dĩ thể hiện cao nhất ở khả năng tha thứ. Nhờ Đức Giêsu Kitô chúng ta được tẩy sạch muôn vàn tội lỗi: “Trong Thánh Tử, nhờ máu Thánh Tử đổ ra, chúng ta được cứu chuộc, được thứ tha tội lỗi theo lượng ân sủng rất phong phú của Người.” (Ep 1, 7).

Dụ ngôn chỉ muốn khuyến cáo  một cách khá cứng rắn,  để con tim chúng ta đừng trở nên xơ cứng khi không có lòng bao dung  và phải luôn biết sẵn lòng tha thứ cho nhau. Một tâm hồn chai lỳ trong hận thù, dễ làm cho bạo lực tái bùng phát và tiếp diễn. Dụ ngôn chỉ muốn diễn tả một cách thái mà chúng ta phải chọn lựa để làm sao sự tha thứ luôn được chúng ta tâm đắc và thực hành. Chúng ta phải nỗ lực thứ tha, và cầu nguyện để tâm hồn chúng ta luôn biết trải rộng, sẵn lòng  tha thứ cả khi việc thứ tha này chưa thực hiện được.

Ta thấy dụ ngôn thật thâm thúy, có tính giáo dục cao, nó giống như vở bi hài kịch; nhưng thực tế trong cuộc sống, mấy ai nhận ra được mình đóng một vai diễn chính gây phẫn uất trong đó. Chúng ta sẵn sàng vung dao khi người anh em làm chúng ta xây xát. Chúng ta sẵn sàng đạp người anh em xuống bùn đen, khi họ lỡ làm lòng tự trọng cuả chúng ta bị tổn thương…. Chúng ta thích bắt bẻ người anh em những lỗi lầm mà chính chúng ta vẫn thường khi mắc phải. Và chúng ta thích ngồi chiếc ghế thẩm phán hơn là chiếc ghế của bị cáo.

Và rồi ta khẩn cầu để xin Chúa giúp chúng ta  biết mở toang cõi lòng hầu có thể nếm  cảm  lòng thương xót dịu dàng của Chúa đổ tràn trên chúng ta, giúp chúng ta cũng dễ dàng dàn trải lòng thương xót và sự đồng cảm giống như thế đến cho mọi người. Không cái gì có thể cất khỏi sự tha thứ của Chúa nơi chúng ta. Tuy nhiên,trong cách cư xử thường ngày, nhiều động thái chúng ta thực hiện làm cản che  hiệu quả của lòng thương xót đó đang tuôn đổ xuống trên mỗi người chúng ta.

Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta ngay khi chúng ta còn là tội nhân (Rm 5,8). Thế có lý do nào miễn cho chúng ta xót thương người anh em? Thế nhưng có câu ‘tình đời bạc đen’. Con người vẫn cứ mê lầm lẩn quẩn trong vòng hỷ, nộ, ai, ái, ố, dục, cụ. Và người ta cứ thích lấy cái rơm trong mắt người anh em hơn cái xà trong mắt mình (Mt 7, 3-4). Vì thế, chúng ta sẵn sàng tính sổ với anh em vì một món nợ nhỏ mà không hề mảy may nghĩ đến mình đã được tha một món nợ khổng lồ cách nhưng không. Tên đầy tớ trong dụ ngôn xem ra có vẻ bạc ác, phi lý; nhưng đó lại là thái độ của mỗi người chúng ta.

Thiên Chúa đã luôn tha thứ cho chúng ta. Ngài cho mặt trời suởi ấm cả người tốt lẫn những kẻ tội lỗi xúc phạm đến mình. Thế nhưng mỗi chúng ta, những người tội lỗi lại luôn xét nét lỗi lầm của người anh em mình và không dễ dàng tha thứ cho họ. Ta cảm thấy thật khó chấp nhận những lầm lỗi mà người anh em đã phạm tới ta. Đôi lúc, những người anh em trong cùng một nhà không thể nhìn mặt nhau và muốn cắt đứt mọi mối quan hệ với nhau chỉ vì không thể tha thứ những lỗi lầm nho nhỏ của nhau. Thậm chí có những người còn thề không đội trời chúng với kẻ đã xúc phạm đến mình.

Mỗi người chúng ta ai cũng mong mình được Thiên Chúa tha thứ tội nợ. Ngài đã tha thứ tội nợ cho chúng ta, nhưng việc chúng ta tha thứ cho anh em mình là một hành động mở rộng tấm lòng để ơn cứu rỗi của Thiên Chúa đổ vào tâm hồn chúng ta.

Tha thứ - một hành vi không dễ dàng - Chỉ khi nào có trái tim yêu đích thực người ta mới có thể tha thứ thực sự không tính toán. Hãy lặng thinh, nhìn lên chiêm ngắm Đấng chịu đóng đinh, tuy chịu nhục hình vẫn nói lời tha thứ cho kẻ giết mình, để xin Thiên Chúa hoán cải lòng chúng ta; xin Chúa “cất khỏi mình chúng ta quả tim chai đá và ban tặng cho chúng ta quả tim biết yêu thương” (Ed 36, 26) để chúng ta có thể tha thứ như lời Thầy Giê-su đã dạy – tha bảy mười lần bảy, tha không giới hạn.

Hãy tha thứ và yêu thương như Chúa: Chúa Giêsu đã yêu thương con người và yêu thương nhân loại cho đến chết trên thập giá. Người đã tha thứ cho những kẻ xỉ nhục, làm khổ, làm hại Người. Bị con người làm nhục, hành hình, đóng đinh vào thập giá, Ngài xin Chúa Cha tha thứ cho bọn lý hình. Ngài không hề hờn giận hay thù oán bất kỳ một ai. Lòng tha thứ của Ngài quá sức kỳ diệu. Con người không thể làm gì được.

Đứng trước lòng xót thương, cảm thông, tha thứ của Chúa, con người phải đáp trả lại tấm lòng bao la yêu thương của Chúa. Nếu con người sống trong hận thù, sống trong hờn căm, con người sẽ chuốc lấy cơn thịnh nộ của Thiên Chúa: Tên đầy tớ độc ác kia, Ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin Ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính Ta đã thương xót ngươi sao ? và Chúa ôn tồn nói như một lời phán xét: Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình

Mỗi người chúng ta nên biết rằng: không ai đã xúc phạm đến người khác mà đáng được người đó tha thứ. Tha thứ không phải là một quyền lợi nhưng là một quà tặng của người bị xúc phạm dành cho người làm hại mình. Và ta tha thứ không phải vì người xúc phạm đáng được như vậy nhưng bởi vì ta đã được Thiên Chúa tha thứ biết bao lần khi ta xúc phạm đến Người. Ai nhận ra rằng mình đã được Thiên Chúa tha thứ tội lỗi thì sẽ thấy rằng việc họ nên tha thứ cho kẻ khác là điều tự nhiên.