nhungdiadiemngammuathudepnhatmienbac219851007

Thu Vấn Vương

Ta đi trong nắng chiều thu ấy

Xác lá vàng rơi nhuốm ngập đường

Áo ai trắng quá vờn trong gió

Cứ để ta về mãi vấn vương.


Lang thang Chiều Thu Đại học Minnesota, 1990

vũxuânminh

  

Bể Dâu

Nhìn xem chiếc lá giữa dòng

Trôi trên thân thể con sông là mình

Kìa xem con nước vô tình

Cuốn theo lá rụng đời mình về đâu?

Về đâu nước chảy sông sâu

Về đâu nước cuốn ruộng dâu cuộc đời

Ngày qua mưa mãi không thôi

Nước trôi tắm gội cuộc đời con sông

Tháng ngày tưởng những luống công

Mà nay vẫn thấy con sông là mình

Thì ra Chúa chẳng vô minh

Sông kia nước chảy là tình Chúa ban

Chúa cho nước cuộn chứa chan

Cho lòng sông sạch xua tan muộn phiền

Tình thương Chúa chảy vô biên

Tuôn ra sông vắng về miền hợp hoan

Xua tan sạch những lo toan

Dòng sông trăm ngã chứa chan tình Ngài

Ngày mai đời vẫn nối dài

Con sông thanh thản bên Ngài ngàn thu

Cuộc đời đầy những bể dâu

Tình thương Chúa trải xanh mầu thời gian

Mặc cho mưa lũ trên ngàn

Con sông cứu độ chứa chan tình Ngài.

 

vũ xuân minh, 2006

Một thoáng suy tư về cái cùng đích của đời người.

 

CHẠNH LÒNG

Người đi biền biệt trong sương gió

Bước nhẹ xuân tình em có hay?

Quê người vạn dặm ai mong nhớ!

Mình ta về nghe lá thu bay.

Vũxuânminh, Thu 2010

 

NGHE MÙA THU ĐẾN

Lá vàng rơi rụng, dấu chân đi

Mang theo gió lộng tuổi xuân thì

Nắng chiều len lỏi qua phố vắng

Nghe mùa thu đến bước phân ly.

Vũ Xuân Minh, Thu 2013