11/02/2019

 

Thứ Hai Tuần V Mùa Thường Niên 

 

 St 1, 1-19; Mc 6, 53-56

 

TIN VÀO QUYỀN NĂNG CHÚA

 

          Trang Tin Mừng hôm nay nói về việc chữa bệnh của Chúa Giêsu, tại Giênêsarét. Đoạn này được Thánh sử viết kế tiếp việc Chúa Giêsu nuôi đám đông dân chúng hơn 5000 người bằng lương thực hằng ngày (bánh và cá), và Ngài đã khống chế sự dữ trên biển cả khi thuyền của các Tông đồ bị chao đảo, bị sóng dập vùi.

 

            Sau  khi vượt qua những trở ngại trên biển cả, Chúa Giêsu và các môn đệ lên bờ. Dân chúng có lẽ sau khi chứng kiến phép lạ hoá bánh ra nhiều của Ngài, họ tuôn đến để xin được chữa lành những căn bệnh thê lý. Họ nhận ra Chúa Giêsu - vị lương y tốt lành đang bước ra khỏi thuyền để lên bờ. Họ liền đi theo Ngài bất cứ nơi nào Ngài đến. Ghennêsarét là Thành Phố thuộc phía Tây Nam Caphácnaum, như thế Chúa Giêsu vẫn đang hiện diện tại phần đất dân Do Thái. Sự nổi tiếng của Ngài  đã khiến người ta tuôn đến để xin chữa bệnh. Họ đặt những bệnh nhân nằm la liệt bên các vệ đường, nơi mà Ngài sẽ đi ngang qua. Họ mong chờ bóng Ngài ngả lên họ, được Ngài đặt tay trên mình hoặc được đung chạm đến tua áo Ngài là họ được chữa lành.

 

          Chúa Giêsu không phải là thầy thuốc, nhưng người đau ốm bệnh tật ở khắp nơi đều tuốn đến với Ngài. Không tự mình đi được thì nhờ người khác cáng tới. Vì “bất cứ ai chạm đến Người – dù chỉ là tua áo choàng của Người – thì đều được khỏi” (Mc 6,56). Đừng vội chê trách họ có đầu óc lợi dụng! Có những người đã hằng chục năm tìm thầy chạy thuốc mà vẫn tiền mất tật mang! Có những người đã từng nằm vô vọng chờ một phép lạ xảy đến cho mình nhưng nào có thấy! Chúa Giêsu không chê trách nhưng đón nhận họ với lòng thương xót. Lòng thương xót ấy biểu lộ qua cách Ngài thi thố quyền năng. Những ai đến với Người, Người luôn mở rộng vòng tay chờ đón. Người luôn trao ban hết con người, hết thời giờ, hết quyền năng Người cho họ. Điều quan trọng là Ngài không dừng lại ở chỗ chữa lành bệnh thể xác mà còn ban cho họ niềm tin để được cứu độ.

 

           Chúa đã chữa lành nhiều người mà bệnh tật đã khiến họ phải sống cuộc sống nặng nề, đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Người đã đến bên họ với lòng xót thương, đưa họ trở về hòa nhập với cộng đoàn, cho họ tham dự vào cuộc sống xã hội và phục hồi phẩm giá cho họ. Chúa Giêsu vẫn tiếp tục công việc chữa lành, Người thực hiện điều này qua chính những môn đệ của Người.

 

          Trong thế giới Sêmít, Y phục tượng trưng cho chính bản thân con người . Khi đụng đến áo của người nào là ta tiếp xúc đến chính bản thân người đó. Hơn nữa, ở đây, tác giả muốn diễn tả rằng: từ thân thể Chúa toát ra một uy quyền thần linh cứu độ (c. 56 ) và ân sủng này vượt quá những điều trị thể lý thông thường. Chúa Giêsu để cho bệnh nhân chạm đến Ngài nghĩa là vai trò của vị Mục Tử nhân lành được thực hiện cụ thể và thời Mêsia chữa lành đã xuất hiện; Ngài đến chăn dắt những đoàn chiên bơ vơ, (6, 34 ) không người chăm sóc, dưỡng nuôi.

 

          Chúa Giêsu đã thi hành sứ vụ rao giảng rất hoàn hảo. Người rao giảng Tin Mừng bằng lời nói việc làm, Đấng đã đến để loại trừ cảnh lầm than, nghèo đói, xua đuổi bóng tối tội lỗi, mang lại cho mọi người ơn che chở và phúc lành. Ngài chính là Đấng đã ban cho chúng ta sự sống và giúp mọi người chiến thắng tử thần. Đối tượng phục vụ của Chúa là đủ mọi loại người trong cuộc sống, từ những người nghèo, người đau khổ đến người bệnh tật… Vậy Người Kitô hữu hay người đoàn viên Đa Minh hãy học cùng Chúa, qua tinh thần phục vụ bằng cách biết chia sẻ, yêu mến người xấu số, nâng đỡ người tàn tật khổ đau, hay những người thiệt thòi trong cuộc sống, bằng lời lời cầu nguyện ủi an, thăm hỏi, hay san sẻ vật chất khi có thể.

 

            Như vậy, qua đoạn Mc 6, 53-56, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã thi hành sứ vụ rao giảng Tin Mừng cứu độ một cách hoàn hảo. Ngài loan báo tin lành bằng cả lời nói và hành vi chữa lành của Ngài. Ngài đuổi xa bệnh tật, khai trừ tội lỗi và giải thoát con người khỏi ách thống trị của sự dữ là ma quĩ.

 

            Còn dân chúng đã có phản ứng thế naò trước uy quyền của Đấng Cứu độ? Thánh Maccô nêu rõ từng quá trình đi lên của niềm tin mà dân chúng dành cho Đức Giêsu . Đó là: họ nhận ra- họ đi theo- họ được chạm đến và họ được khỏi . Đây là một niềm tin “ tập thể” qua từ “ họ, người ta”. Có lẽ họ nhận ra đây là vị Cứu Tinh nhân trần, được sai đến để cứu họ, nên quyết tâm đi theo Ngài đến bất cứ nơi nào để được chữa lành, Họ muốn gặp gỡ, đụng chạm tới Ngài dù chỉ là tua áo và tin khi tiếp xúc như vậy, họ được chữa lành.

 

          Trên những bước chân âm thầm dấn thân phục vụ, Mẹ Têrêsa và các nữ tu Dòng Thừa Sai Bác Ái đã bồng ẫm, đón nhận biết bao người bị vất bỏ, sống vất vưởng nơi các đường phố, cống rãnh, hố rác. Mẹ và các chị em của Mẹ đã mang họ về để lau chùi, tắm rửa, chăm sóc, chữa lành. Chính qua công việc dấn thân phục vụ ấy, những con người khốn cùng, mất hết niềm hy vọng đã tìm lại được niềm tin và phẩm giá của mình. Nhờ Đức Giêsu Kitô, cùng với Người và trong Người mà Mẹ Têrêsa và biết bao tâm hồn quảng đại khác đã và đang sẵn sàng hy sinh tất cả để dấn thân phục vụ cho những con người khốn cùng. Các vị ấy chính là những cộng sự viên đắc lực của Chúa mà thế giới ngày nay đang cần. 

 

            Còn chúng ta có thái độ nào trước quyền năng của Thiên Chúa? Chúng ta có đặt trọn niềm tin vào Ngài, phó thác cậy trông vào ân sủng của Ngài hay không? Hay chúng ta cậy dựa vào tài năng, uy thế, địa vị, đặc biệt là ỷ thế giàu có của cải, tiền bạc dư tràn mà đẩy lui Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình.