Sidebar

Thứ Sáu
24.05.2024

Chúa Nhật XXXIII TN A

  1. Những Nén Bạc Biết Nói
  2. Các Nén Bạc
  3. Tài Năng An Điển Khác Nhau
  4. Những Tên Tá Điền Sát Nhân
  5. Tận Dụng Tài Năng Của Cải Chúa Ban
  6. Đánh Giá Trị Con Người
  7. Đã Làm Tốt
  8. Đầu Tư Để Sinh Lời
  9. Nhận Lãnh Và Trách Nhiệm
  10. Nén Bạc Chúa Trao
  11. Kính Nhớ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam
  12. Chứng Nhân Tình Yêu
  13. Sống Chứng Nhân Tin Mừng
  14. Các Thánh Tử Đạo Việt Nam
  15. Làm Chứng Cho Đức Tin
  16. Ai Bền Đỗ Đến Cùng Sẽ Được Cứu Rỗi


NHỮNG NÉN BẠC BIẾT NÓI
Mt 25, 14-30

Giáo huấn về thời Cánh chung được Chuùa Giêsu tiếp tục khai triển trong Chúa nhật áp cuối của niên lịch phụng vụ. Theo đó, Cánh chung được sánh ví như ngày ông chủ đến để thanh toán sổ sách mà trước đó, ông đã trao cho mỗi người- tuỳ theo khả năng, những nén bạc Tin mừng, khả năng, trí tuệ vào cả thế giới này hầu giúp cho con người trở nên những nhà quản lý mọi ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa cách tốt nhất để những ân huệ đó không bị chôn vùi, không bị quên lãng, trái lại sinh nhiều hoa trái giúp con người đạt dến tầm mức viên mãn trong sụ công chình và thanh thiện.

Ông chủ trong dụ ngôn rất thực tế khi giao những nén bạc cho những đầy tớ trong khi mình vắng nhà. Quả vậy, trong số những đầy tớ giúp việc, ông biết rõ khả năng của từng người để có thể giao vốn liếng cho họ làm ăn sinh sống. Khi giao những nén bạc như thế, chắc hẳn ông chủ đã hoàn toàn tin tưởng vào khả năng cũng như sự trung tín của họ. Bởi nếu không thì khác gì "giao trứng cho ác", vì chúng ta thấy số tiền mà ông chủ giao không phải là nhỏ (một nén bạc thời bấy giờ là 6000 đồng tương đương với 6000 ngày công). Về phía những đầy tớ, khi được chủ tin tưởng giao phó số vốn lớn như thế, họ không còn là đầy tớ nữa mà là những người quản lý- ít nữa là trong mắt ông chủ. Vì thế bổn phận của một người quản lý là gì nếu không phải là sự trung tín để rồi cố gắng sinh lợi ích cho chủ từ những nén bạc được chủ trao phó cách nhưng không.


Ngày thanh toán sổ sách cũng là ngày ông chủ nhận ra dung mạo của những đầy tớ tín trung cũng như bộ mặt thất tín, giả hình của những tên đầy tớ lười biếng và hèn nhát. Ngày đó cũng là ngày mà số phận của từng đầy tớ sẽ thay đổi dựa vào hiệu quả của việc quản lý số vốn mà chủ đã giao. Theo đó, những ai nhận ra sự ưu ái và tình yêu mà chủ dành cho mình cách nhưng không sẽ cố gắng để không làm phật lòng chủ, ra sức để số vốn của chủ được sinh lời. Khi đó họ không chỉ được chủ cho hưởng "trọn gói" cả vốn lẫn lời mà còn được chủ mời vào "hưởng niềm vui với chủ"; trái lại, những tên đầy tớ thất tín, lười biếng, không nhận ra lòng ưu ái và tình yêu của chủ, cố tình đem tiền vốn của chủ chôn xuống đất không chỉ bị chủ lấy lại mà còn bị trừng phạt, bị tống vào nơi "tối tăm, khóc lóc và nghiến răng".


Dụ ngôn "Những nén bạc" là bài học lớn cho những ai biết vận dụng chúng vào đời sống hôm nay. Theo đó chúng ta được Thiên Chúa  mời gọi trở nên những người quản lý với nhiệm vụ không chỉ giúp thăng tiến chính bản thân mình mà còn cộng góp vào công trình sáng tạo của Thiên Chúa. Để làm được điều đó, Thieân Chuùa đã phú ban cho chúng ta "những nén bạc" để làm vốn mưu sinh. Nén bạc đó là gì nếu không phải là sự sống Thiên Chúa ban cho ta để ta được hiện hữu trên thế giới này; nén bạc đó cũng là Tin mừng, là tài năng, là trí tuệ, là sức lực để ta dùng nó cải tạo chính mình, cải tạo thế giới; nén bạc đó còn là toàn bộ thế giới này Thiên Chúa trao phó vào tay con người hầu con người dùng những ơn riêng mà Thiên Chúa đã ban để quản lý và làm cho thế giới này ngày một nên hoàn hảo. Nén bạc đó chính là hồng ân nhưng không đến từ Thiên Chúa- những nén bạc biết nói khi chúng ta ra trình diện trước mặt Thiên Chúa trong ngày sau hết.


Khi trao vào tay chúng ta những nén bạc như thế, Thiên Chúa không giao kèo cũng như không lên kế hoạch cho chúng ta phải làm thế nào. Thiên Chúa tôn trọng tự do của mỗi người. Và vì thế, điều Người muốn là chúng ta được hoàn toàn tự do sử dụng những nén bạc nhưng không ấy, miễn sao những nén bạc ấy không bị chôn vùi vào lòng đất, nghĩa là những ân huệ Thiên Chúa ban không trở nên vô ích. Như thế, đã làm người, không ai trong chúng ta lại không nhận được những nén bạc Thiên Chúa  trao tuỳ theo khả năng mỗi người. Vấn đề ở chỗ chúng ta biết sử dụng thế nào những nén bạc đó để không trở nên vô ích trước mặt Thiên Chúa và anh em đồng loại. Cái đáng trách của người đầy tớ vô dụng và biếng nhác trong dụ ngôn không phải anh ta không được chủ ưu ái trao cho những nén bạc; cũng không phải anh bất tài, kém trí và yếu sức nhưng bởi vì cái nhìn của anh ta về người chủ quá hẹp hòi, hẹp hòi đến độ tiêu cực. Anh ta không biết rằng số vốn mà chủ giao tuy chỉ một nén thôi nhưng vào thời đó không phải là số vốn nhỏ (6000 ngày công, nghĩa là hơn 16 năm lao động).Vì thế, thay vì nhận ra tình yêu, sự ưu ái của ông chủ, anh ta lại có ý nghĩ cực đoan, bất mãn, chống đối ra mặt. Đem nén bạc chôn vào lòng đất, anh ta không chỉ chôn tình yêu và lòng ưu ái của chủ, mà còn chôn cả chính mình trong án phạt.


Kết thúc năm phụng vụ, Giáo hội mời gọi chúng ta nhìn lại một năm qua với biết bao hồng ân -cách này hay cách khác, Thieân Chuùa ban tặng cho chúng ta cách nhưng không. Tạ ơn Chúa về muôn vàn hồng ân, nhưng đồng thời đây cũng là dịp giúp chúng ta phản tỉnh, nhìn lại cách chúng ta đã sử dụng những hồng ân Chúa ban như thế nào. Hãy nhớ rằng chúng ta chỉ là những viên quản lý ân huệ của Thiên Chúa và điều Thiên Chúa cần nơi người quản lý là sự trung tín. Vì thế, nếu chúng ta không sử dụng ơn Chúa cách xứng đáng chúng ta phải trả lẽ trước mặt Chúa về những gì mình đã phung phí hay xem thường ơn Chúa.

Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb

CÁC NÉN BẠC
Mt 25, 14-30

Sau khi Chúa Giêsu đã nói về sự tỉnh thức qua bốn dụ ngôn: " đại hồng thủy (Mt 24, 37, 42 ), kẻ trộm đến ban đêm( Mt 24, 43-44 ), người đầy tớ trung tín ( Mt 24, 45-51 ), mười người trinh nữ ( Mt 25, 1-13 ), chúa nhật 33 thường niên năm A hôm nay, Chúa Giêsu đề cập tới trách nhiệm của các môn đệ: một trách nhiệm rất nặng nề và lớn lao...

Đọc kỹ trình thuật này, chúng ta có thể chia câu chuyện : những diễn biến thành ba thời kỳ thật rõ ràng. Thời kỳ ông chủ đi xa, ông chủ vắng mặt. Ông trao cho ba đầy tớ mỗi người một số nén bạc tùy theo khả năng mà ông chủ đã xét định. Đó là một tài sản và ông hoàn toàn tin tưởng vào ba người đầy tớ này. Do đó, ông chủ không đưa ra một cách sử dụng làm sao về tài sản ông đã trao cho họ mà ông hoàn toàn tin vào khả năng sử dụng tài sản của từng người. Thời kỳ ông chủ vắng mặt. Các đầy tớ có những phản ứng trái nghịch nhau về cách sử dụng tiền bạc. Hai người đầu gửi tiền vào ngân hàng để sinh lợi. Người thứ ba lại sợ hãi. Anh đem nén bạc được trao chôn vùi xuống đất và phủi tay trốn trách nhiệm chủ trao phó. Thời kỳ tính sổ: ông chủ trở về sau một thời gian dài vắng mặt. Hai người đầu thay phiên nhau trình lên ông chủ số tiền họ đã làm lời gấp đôi. Chủ đã gọi họ là tốt lành và trung tín vì họ đã đáp lại lời mong mỏi của chủ. Ông bảo họ:" hãy đến hưởng sự vui mừng của chủ ngươi ". Còn người đầy tớ thứ ba thật kỳ dị, anh vẽ nên hình ảnh một ông chủ khó tính và khó chịu" gặt ở nơi không gieo", " thu ở nơi không phát ". Người đầy tớ này thú nhận :" tôi sợ, nên đã chôn nén bạc của ông dưới đất ". Và anh ta kết luận:" Đây, nén bạc của ông đây ".

Tin mừng cho ta thấy thái độ của ông chủ tức giận vì những lời lẽ xem ra xấc xược, lố bịch của người đầy tớ này. Do đó, ông chủ nói:" sao ngươi không đem nén bạc của ta trao cho ngươi gửi vào ngân hàng, để khi ta về sẽ thu cả vốn lẫn lời ? ". Ông chủ đã tin tưởng trao phó nén bạc thì người đầy tớ này cũng phải đáp lại lòng tin tưởng của ông chủ với trách nhiệm cao nhất của mình chứ ! Chính vì thế, ông chủ đã nổi cơn thịnh nộ:" tên đầy tớ xấu xa và lười biếng". Ông chủ tước cả nén bạc duy nhất, vì anh ta không biết sử dụng. Nhiệm vụ của anh ta bị bãi bỏ. Anh bị ném vào nơi tối tăm.


Câu chuyện đã kết thúc một cách rất hồi hộp và khéo léo cho đến cuối. Cuộc đối thoại giữa người đầy tớ thứ ba và ông chủ cho thấy rõ những hạng người đầu tiên mà dụ ngôn có thể nhắm tới, những người mà Chúa Giêsu muốn tạo cho một cơ may cuối cùng.


-Đó là những lãnh tụ tôn giáo: thượng tế, ký lục, biệt phái, luật sĩ, những người tự xưng là đầy tớ của Thiên Chúa.


-Đó là những người Do Thái, quên đi lòng nhân từ, thương xót, chạnh thương của Thiên Chúa mà liều lĩnh đi tìm sự an toàn trong việc giữ luật cách máy móc, không hồn, không có chút nào là Tin Mừng.


Dụ ngôn thánh Matthêu thuật lại cho nhân loại, cho mỗi người về các nén bạc, giúp mọi người suy nghĩ sâu xa về bổn phận, trách nhiệm và quyền lợi của mỗi người. Dụ ngôn đặc biệt gợi cho các cộng đoàn Kitô hữu đang mòn mỏi chờ đợi ngày Chúa trở lại. Đang lúc chờ đợi có lẽ các thành viên trong các cộng đoàn đã mê ngủ, bị cám dỗ chỉ thực hành lề luật cách máy móc, vụ luật và hoàn toàn sợ hãi. Thánh matthêu khi lồng dụ ngôn này nối kết chặt chẽ với dụ ngôn mười trinh nữ vào diễn từ cánh chung, thánh Matthêu đã biến dụ ngôn này thành dụ ngôn về sự tỉnh thức trong trung tín. Chúa dù có trở lại chậm trễ, các tín hữu luôn phải tỉnh thức và sẵn sàng, cầu nguyện vì Chúa sẽ xét xử con người về cách sống: trách nhiệm và bổn phận của họ trong cuộc đời. Con người có được vào nước trời hay không tất cả đều tùy thuộc vào cách sống của họ. Theo Chúa, giữ đạo, mang danh hiệu Kitô hữu không chưa đủ để vào nước Trời, nhưng vừa phải lắng nghe, thực hành và sống trung tín, hoàn thành trách nhiệm Chúa trao phó.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn sẵn sàng, tỉnh thức và trung tín hoàn thành trách nhiệm Chúa trao ban để đón chờ ngày Chúa đến
.

Lm Giuse Maria Nguyễn Hưng Lợi DCCT

TÀI NĂNG ÂN ĐIỂN KHÁC NHAU
Mt 25,14-30

Khi ông Adong và bà Evà bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, họ đã xây một cái nhà trên đất sỏi khô cằn, và làm lụng vất vả đổ mồ hôi trán để kiếm của ăn. Mỗi năm hai ông bà có thêm một người con. Theo năm tháng, những người trẻ này lớn lên và tổng cộng tất cả là 14 người. Chắc chả ai ở đây có can đảm sinh sản 14 người!

Một hôm nghe tiếng gõ cửa, ông Adong ra mở và thấy Thiên Chúa đến thăm. Bà Evà mau mắn mời Chúa ngồi và dâng nước cho Chúa dùng. Chúa cám ơn và hỏi: "
Các đứa trẻ đi đâu hết cả rồi?" Mau lẹ ông Adong đi gọi các con và 7 đứa đã bước vào nhà, đứng nghiêm trang trước mặt Chúa. Chúa đứng dậy mỉm cười và nói: "Cha sẽ chúc lành cho từng con một". Họ quì xuống trước mặt Ngài, và Ngài đặt tay trên đầu chúng. Với người con cả, Ngài nói: "Con sẽ là một ông vua oai hùng dũng mạnh". Với người con thứ hai, Ngài bảo: "Con sẽ là một công chúa xinh đẹp". Người con thứ ba nghe Ngài nói: "Con sẽ là một vị công tước khôn ngoan", và những người còn lại đều được lãnh nhận ơn lành để trở nên những học gidi, thi sĩ, đại thương gia.

Ông Adong và bà Evà thấy Chúa chúc lành rộng rãi cho các con của mình, nên vội vàng đi tìm 7 người con còn lại dẫn đến trước mặt Chúa. Chúa cười và nói: "
Ta cũng phải chúc lành cho các trẻ này mới được". Nghe thế, ông Adong và bà Evà mỉm cười sung sướng. Đặt tay trên đứa thứ nhất, Ngài nói: "Con sẽ là một người đầy tớ trung tín". Với người thứ hai, Ngài bảo: "Con sẽ là một bác nông phu". Người con thứ ba cũng được chúc lành để làm thợ đóng giầy. Số còn lại người làm thợ rèn, người làm thợ mộc, người làm nghề may vá quần áo.

Bà Evà nghe thấy Chúa chúc như vậy, nên khóc và thưa: "
Lạy Chúa, thật không công bằng chút nào. Chúa phân phát các ân huệ của Chúa không đồng đều chi cả. Tất cả những người con này đều là con của con mà Chúa cho người được làm vua, người bị làm đầy tớ". Chúa lắng nghe lời than, rồi trả lời: "Này Evà, con không hiểu Cha. Cha thấy cần thiết phải phân chia các nhiệm vụ, các công việc trên mặt đất này qua các người con của con. Nếu tất cả đều làm vua hoặc công chúa thì còn ai làm nghề nông để cung ứng thực phẩm nữa. Nết tất cả đều làm quan thì ai sẽ là người cung cấp quần áo. Mỗi người lãnh nhận nhiệm vụ khác nhau, nhưng dưới cái nhìn của Cha, tất cả đều quan trọng và cần thiết. Giống như các phần trong thân thể. Tất cả đều hoà hợp bổ túc và nuôi dưỡng nhau". Nghe vậy, bà Evà thưa: "Lạy Chúa xin tha thứ cho con. Con đã quá vội vã và nông nổi. Con cầu xin cho thánh ý Chúa được nên trọn nơi các người con của con".

Qua bài Phúc âm với dụ ngôn người lãnh năm nén, người hai nén, người một nén, Chúa muốn nói với chúng ta một sự thật căn bản: Không ai giống ai và mỗi người lãnh nhận những tài năng ân sủng khác nhau. Tuy nhiên tất cả mọi người đều có những gì cần phải có để đạt kết quả. Người lãnh một nén không có nhiều như người có năm nén, đó là điều rõ ràng hiển nhiên, nhưng ông có tất cả những gì ông cần. Nếu ông không đem đi chôn, có thể ông đã làm được nhiều chuyện. Điều này phản ảnh tâm trạng con người một cách sâu xa: Thiên Chúa trao ban cho chúng ta tất cả những gì chúng ta cần, nhưng điều đáng buồn là chúng ta thường không biết nhận ra giá trị và cảm ta những gì chúng ta có.


Phải, tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa trao ban ân huệ cũng như tài năng, và có tất cả những gì cần có để đạt đích. Thiên Chúa trao ban những ân huệ tài năng khác nhau là để giúp con nguời có thể chu toàn các công việc khác nhau, bổ túc, khích lệ, và nâng đỡ nhau trong cuộc sống vất vả nơi dương thế. Mỗi người đều quan trọng và có chỗ đứng riêng biệt trên trái đất. Điều quan trọng không nằm ở chỗ nhận nhiều hay ít, nhận ân huệ này hay tài năng kia, nhưng ở chỗ chúng ta đã, đang, và sẽ làm gì với những cái chúng ta có, những gì chúng ta đã lãnh nhận. Đây là điều quan trọng của dụ ngôn. Người có một nén cũng có cùng một cơ hội như người có năm nén, nhưng ông đã chọn lựa việc đem chôn giấu đi. Đó là điều tệ hại nhất chúng ta có thể làm với bất cứ quà tặng nào mà Thiên Chúa đã yêu thương trao ban cho chúng ta.


Đâu là ân sủng tài năng của chúng ta? Và Thiên Chúa đã trao cho chúng ta những gì để chúng ta chia sẻ với xã hội hôm nay? Phải chăng chúng ta chia sẻ hay lại chôn giấu dưới đất, đầu tư một cách ngu xuẩn hay dùng nó để làm vinh danh Chúa? Chúng ta cần nhớ rằng chúng ta có tất cả những gì cần thiết đế chu toàn nhiệm vụ và bổn phận của chúng ta. Và Thiên Chúa muốn chúng ta làm việc: Người lãnh một nén bị phạt không phải vì tội ông chỉ lãnh được một nén, nhưng vì ông không chịu làm việc, không khai thác khả năng của mình. Do đó, câu hỏi quan trọng mà mỗi người chúng ta cần kiểm điểm suy nghĩ một cách thành thực trước mặt Chúa và trả lời qua cuộc sống của mình, đó là: Chúng ta đã và đang làm gì với những cái chúng ta có, những gì chúng ta đã và đang lãnh nhận?

Lm Louis Nhiên, CMC

Nguồn vietcatholic.org

996    12-11-2011 19:45:15