Sidebar

Chúa Nhật

16.06.2024

Đau Buồn Trở Thành Niềm Vui

Với cảm nghiệm cũng như kinh nghiệm về đời sống tâm linh và đức tin, các Tông đồ đã trải phải qua nỗi buồn, lo lắng bồn chồn và đau khổ về cuộc ra đi của Chúa Giêsu là chuyện rất bình thường của tâm trạng con người. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã cho họ có cái nhìn siêu nhiên, hơn là dừng lại ở những cảm xúc tự nhiên con người. Họ cần phải có sự chiến đấu nội tâm để có được niềm hy vọng vào Đức Kitô!

Thật vậy, trong thực tế, mỗi người cảm nhận được dấu ẩn một tia sáng hy vọng - dù rất nhỏ nhoi và nếu khơi gợi đúng điểm ta đặt vào. Có thể đã làm chuyển đổi được  nhiều điều ... Chính trong lúc điên loạn, nhào lộn, hoạn nạn, chết chóc ... tưởng chừng như sụp đổ, tan nát và vô vị, mà vẫn giữ được một niềm hy vọng nhỏ nhoi nào đó vào một Đấng Hy Vọng, đó chính là một ân ban siêu nhiên và đó đích thực là niềm hy vọng của người Kitô giáo có đức tin.

Mùa gặt có được là kết quả của những ngày tháng ươm mầm, vun xới và chăm sóc ... Niềm hy vọng có những sản phẩm sai trái, đượm cành, đã làm cho người nông dân ưu tư và chiến đấu. Vì thế, có thể nói: hy vọng đồng nghĩa với chiến đấu!

Sự đau khổ này không phải là đau khổ của tuyệt vọng, không lối thoát, mà quan trọng và ý nghĩa hơn là niềm Hy vọng của Kitô giáo! Sự đau buồn này có lý do để mà “chịu đựng”, đó là thời gian ấp ủ để ươm mầm sự sống mới, cũng giống như hình ảnh  của người sản phụ phải trải qua những mệt nhọc, vất vả và đau đớn sắp sinh con, nhưng bà ta sẽ tràn trề niềm vui và hy vọng vì một mầm sống mới yêu thương sắp được hiện diện trong cuộc đời của bà ta.

Sự đau đớn của Chúa Giêsu như cảm thấy bị Chúa Cha bỏ rơi, đau khổ vì sự chia rẽ giữa các Kitô hữu, đau khổ vì sự sự bội bạc thay đổi của lòng người…Những đau khổ tột cùng trước giờ lâm tử, không thể chỉ dừng lại của sự hấp hối của một cái chết đơn thuần: “chết là hết!”, nhưng Chúa Giêsu đã thực sự phục sinh đã sống lại thật.

Và như thế, chỉ có Chúa Giêsu mới có thể đem lại ý nghĩa cho đời sống của những ai đang mệt mỏi, buồn rầu và tuyệt vọng. Đây là cái nhìn mới mẻ của Tin Mừng về sự đau khổ.

Thật vậy, đau khổ của Chúa Giêsu trên thập giá đã sinh lại chúng ta trong đời sống mới. Có chấp nhận đau khổ và cùng chết với Chúa Kitô thì chúng ta mới mong được sống lại hạnh phúc với Người.

Các môn đệ được Chúa căn dặn “Thầy ra đi thì ích lợi hơn cho các con” (Ga 16,7). Đó là một cuộc biệt ly. Có cuộc biệt ly nào mà không buồn, không xót, không thương. Cuộc chia ly ở đâu đâu cũng buồn khổ hết. Chia ly ở bên đường, bến đò, ga xe, phi trường, nghĩa địa... đều da diết, đều chết đi trong lòng một ít, và đối với các tông đồ hẳn không phải là ít, vì họ đã từ bỏ tất cả để đi theo Ngài.

Hành trình lên Núi Sọ là một hành trình gồm những khổ đau, tủi nhục, tuyệt vọng… nhưng đoạn đường ấy lại mở lối cho vinh quang Phục Sinh, và Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ đừng buồn phiền, nhưng hãy hướng về niềm vui tương lai sau những đau khổ: “Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

Trước những đau khổ, người Kitô hữu chúng ta đừng ngồi lỳ đó mà oán trách thân phận, bởi “Ngày nào cũng có sự khổ của ngày ấy”. Biết đón nhận đau khổ và nhìn ra cơ may ơn phúc dồi dào sau khổ đau, biết nhận ra bàn tay nâng đỡ của Chúa trong những lúc tuyệt vọng, biết phó thác cho tình yêu Chúa với từng hoàn cảnh sống… đó là điều mà chúng ta đã sống theo lời an ủi của Chúa Giêsu: “Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

Đời sống người Kitô hữu luôn luôn bao gồm những lúc chờ đợi với ít nhiều buồn thảm và những lúc gặp gỡ vui mừng. Như một đợt sóng có lúc hạ xuống. Đời sống con cái Chúa cũng bồng bềnh trong đau khổ và niềm vui như vậy. Xin đừng quên Lời Chúa: “Nỗi vui mừng của các con không ai giật mất được” (c.22). Niềm vui của chúng ta là niềm vui đã được Chúa cứu chuộc, không còn bị án nào nữa. Chúng ta đã được gia nhập vào Giáo Hội cùng phép Rửa Tội, được Chúa huấn luyện bằng Lời Chúa, được Ngài nuôi dưỡng bằng Mình Máu Ngài. Mỗi ngày sống chúng ta vui mừng vì sẽ được về gần trời.

 

 

Ðức Thánh Cha Benedict XVI cũng đã nhắc nhở rằng : “nỗi Vui Mừng của chúng ta là Chúa Kitô, nhưng Ngài cũng là Hoan Lạc của mỗi người chúng ta”. Chúa Giêsu đã chết, được mai táng và đã sống lại! Từ đó phát sinh niềm vui của chúng ta, một niềm vui vô biên, luôn mới mẻ, trường cửu, vì là niềm vui thần linh. Đức Thánh Cha Phanxicô cũng khẳng định: “Chúng ta không bao giờ bị cô đơn trong cuộc sống của mình: Chúa Chịu Đóng Đinh và Phục Sinh hướng dẫn chúng ta.” 

Trước những đau khổ, người Kitô hữu chúng ta đừng ngồi lỳ đó mà oán trách thân phận, bởi “Ngày nào cũng có sự khổ của ngày ấy”. Biết đón nhận đau khổ và nhìn ra cơ may ơn phúc dồi dào sau khổ đau, biết nhận ra bàn tay nâng đỡ của Chúa trong những lúc tuyệt vọng, biết phó thác cho tình yêu Chúa với từng hoàn cảnh sống… đó là điều mà chúng ta đã sống theo lời an ủi của Chúa Giêsu: “Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.

1177    06-05-2016 22:36:47