BÀI 35. GIỚI LUẬT THỨ HAI 

I . Ý NGHĨA 

Điều răn thứ hai dạy tôi tôn kính Tên của Chúa, và giữ những điều tôi đã lấy danh của Ngài mà thề hoặc khấn hứa điều gì đó, đồng thời không được nói những lời lộng ngôn, phạm thượng

Lộng ngôn hay phạm thượng là nói hay làm điều gì xúc phạm tới Chúa, Đức Mẹ hoặc các Thánh.  

1 . Thề .

Là nhân danh Chúa, để làm chứng điều mình nói hay điều mình hứa là đúng sự thật.  

a . Khi nào nên thề?

Khi có việc quan trọng thì tôi có thể nhân danh Chúa mà thề, hoặc khi có lệnh chính đáng của giáo quyền thì tôi phải thề.

b . Mắc tội khi thề.

Khi thề vô cớ (thiếu lý do chính đáng), thề gian dối, thề làm điều xấu, hoặc lấy tên tà ma, quỷ thần mà thề.

Ai thề làm điều xấu thì không phải giữ lời thề. Vì ai thề như thế là đã phạm tội rồi, nếu còn thực hiện lời thề đó là còn phạm thêm một tội khác nữa.  

2 . Khấn.

Là hứa cùng Chúa sẽ làm một việc lành nào đó. Và qua việc khấn hứa đó, người ta có ý buộc mình, nếu không làm điều lành đó thì sẽ mắc tội với Chúa.  

 Giá trị của lời khấn.

Khi đã tự do khấn hứa một điều gì thì phải giữ và thi hành những gì mình đã khấn! Còn nếu không giữ nổi lời khấn thì phải xin giáo quyền hay là linh mục giải tội đổi việc mà tôi đã khấn đó ra một việc khác, hoặc là chuẩn chước (tha luôn)  khỏi phải làm việc đó nữa.

Khấn hứa là việc quan trọng.

Vì thế, trước khi khấn hứa phải suy nghĩ  chín chắn hoặc là bàn với linh mục giải tội. 

II . THỰC HÀNH. 

Để tôn kính Tên của Chúa, tôi phải tránh lộng ngôn phạm thượng, không được lỗi lời thề hoặc lời khấn hứa với Chúa.