Sidebar

Thứ Năm
13.06.2024

Chủ Nhật 31 TN - A: Chân dung không đáng có

christ-servant

PHÚC ÂM Mt 23, 1 – 12

Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng: “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được người ta gọi là thầy.

 “Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là thầy, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người chỉ đạo, vì anh em chỉ có một vị chỉ đạo, là Đấng Ki-tô. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.”

SUY NIỆM

CHÂN DUNG KHÔNG ĐÁNG CÓ

“Người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ!”.

Tang lễ của các vua Áo đã từng diễn ra tại nhà thờ St. Stephen, Vienna, với một nghi lễ rất lạ thường. Linh cữu đến, cửa nhà thờ khoá. Một viên quan lấy búa gõ. Có tiếng vọng ra, “Ai muốn vào?”; “Hoàng đế!”. Tiếng trả lời, “Tôi không biết người ấy!”. Gõ lần thứ hai, “Ai muốn vào?”; quan tuyên bố, “Hoàng đế tối cao!”; tiếng vọng ra, “Tôi không biết người ấy!”. Cuối cùng, lần gõ thứ ba, “Ai muốn vào?”; lần này câu trả lời là, “Một tội nhân đáng thương!”; “Hãy vào!”. Sau đó, cửa rộng mở và tang lễ hoàng gia bắt đầu.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay nói đến những con người quên mất mình là “những tội nhân đáng thương!”. Đó là những lãnh đạo tôn giáo: các kinh sư, biệt phái; qua họ, Chúa Giêsu phác hoạ một ‘chân dung không đáng có’ cho người lãnh đạo mọi thời!

Chúa Giêsu không ngần ngại phơi trần, họ là những con người sống một cuộc sống hời hợt và nông cạn, “Họ làm mọi việc cốt cho thiên hạ thấy”; họ là những kẻ đạo đức giả, vì “Họ nói mà không làm”; họ trở thành nô lệ cho sự lừa dối của chính mình bằng cách chỉ tìm kiếm sự tán thành hoặc ngưỡng mộ của người khác. Tự bản thân họ chẳng là gì ngoài sự phù phiếm thảm hại, tự hào, lố bịch, trống rỗng và ngu ngốc. Đó là một ‘chân dung không đáng có’ nơi người môn đệ Giêsu dù họ ở đấng bậc nào, mọi nơi, mọi thời!

Từ tạo thiên lập địa, cám dỗ kiêu ngạo thường xuyên ấy vẫn tiếp tục diễn ra; con rắn xưa vẫn thì thầm bên tai chúng ta, “Khi các ngươi ăn nó, mắt các ngươi sẽ mở ra và các ngươi sẽ nên như thần, biết điều thiện, điều ác”. Và chúng ta tiếp tục hãnh tiến với nhiều danh hiệu khoa trương. Chúng ta thường xuyên chiếm giữ một nơi không phải của mình. Đó là thái độ của người Pharisêu, thái độ mà ngôn sứ Malakia trong bài đọc thứ nhất đã nói tiên tri, “Các ngươi đã đi trệch đường và làm cho nhiều người lảo đảo!”.

Thay vì mặc lấy một ‘chân dung không đáng có’ như thế, tính cách người môn đệ Giêsu phải hoàn toàn ngược lại, “Người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ!”. Bài đọc thứ hai cho thấy Phaolô, một lãnh đạo mẫu mực, “Khi ở giữa anh em, chúng tôi đã cư xử thật dịu dàng, khác nào mẹ hiền ấp ủ con thơ”; “Chúng tôi quý mến anh em, đến nỗi sẵn sàng hiến cho anh em, không những Tin Mừng của Thiên Chúa, mà cả mạng sống mình nữa!”. Bấy giờ, bình an sẽ trào dâng, niềm vui sẽ ùa về. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu lắng, “Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi!”.

Anh Chị em,

“Người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ!”. Augustinô nói, “Chúng ta là những người lãnh đạo và là những tôi tớ phục vụ. Chúng ta có thể chủ trì, nhưng chỉ khi chúng ta phục vụ!”. Đức Phanxicô thì nói, “Điều cần thiết là sẵn sàng đánh mất chính mình vì lợi ích người khác thay vì bóc lột họ; phục vụ họ thay vì đàn áp họ vì lợi ích của mình. ‘Người khác’ ở đây - dù là một con người, một dân tộc hay một quốc gia - phải được nhìn nhận, không chỉ như một loại công cụ… mà là ‘người anh em’, một ‘người cần trợ giúp!’”. Bạn và tôi cần trở thành những lãnh đạo phục vụ trong một cộng đồng phục vụ: Giáo Hội là một cộng đồng phục vụ. Vì “Thước đo của một Kitô hữu chân chính không phải là anh ta có bao nhiêu người phục vụ mà là anh ta phục vụ bao nhiêu người!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con khoe mẽ về bất cứ điều gì của riêng mình ngoài tội lỗi. Cho biết dõi theo Chúa, nên giống Chúa, một chân dung đáng mơ ước!”, Amen.

Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

240    05-11-2023