Sidebar

Thứ Bảy
15.06.2024

Chúa Nhật 12 TN - A: Không an tĩnh nhưng an bình

no-tranquil-but-peaceful


PHÚC ÂM: Mt 10, 26-33

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.

"Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn: Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.

"Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy, là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy, là Đấng ngự trên trời".

SUY NIỆM
KHÔNG AN TĨNH NHƯNG AN BÌNH

“Đừng sợ người ta!”.

Đức Phanxicô nói, “Không một sứ mệnh Kitô nào được đánh dấu bằng sự ‘an tĩnh!’. Khổ đau là một phần của việc loan báo Tin Mừng. Ơn gọi của chúng ta là tìm trong đó cơ hội để xác thực đức tin và mối quan hệ của mình với Chúa Giêsu. Đó là lý do để sở hữu bình an. Họ ‘không an tĩnh nhưng an bình!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

‘Không an tĩnh nhưng an bình!’. Xác tín của vị Cha Chung được chứng thực qua Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay; đặc biệt với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu trấn an, “Đừng sợ người ta!”.

Cuộc sống của người môn đệ, dĩ nhiên, không bao giờ an tĩnh! Và sợ hãi là một trong những kẻ thù khủng khiếp nhất của họ. Chúa Giêsu dạy, “Đừng sợ!”. Thâm tín được điều này, người môn đệ bình an! Ngài mô tả ba tình huống cụ thểngười môn đệ phải đối mặt. Trước hết là sự thù địch của những người bóp nghẹt Lời Chúa, ‘bọc đường’ Lời Chúa, và ‘pha loãng’ Lời Chúa; họ những muốn ‘bịt miệng những ai công bố Lời Chúa. Khó khăn thứ hai là mối đe dọa về thể xác, tức là sự ngược đãi trực tiếp đối với cá nhân các môn đệ, đến mức bị giết. Đó là một thực tế đau buồn, nhưng nó chứng tỏ lòng trung thành của các chứngnhân. Biết bao Kitô hữu bị bách hại trên thế giớingày nay! Họ đau khổ vì Tin Mừng, họ là những vị tử đạo của thời đại. Thử thách thứ ba, lớn nhất, các môn đệ phải đối diệnlà cảm giác mà một số người có thể cảm nhận, chính Thiên Chúa bỏ rơi họ, xa cách và im lặng!

Trước tất cả những điều ấy, Chúa Giêsu trấn an, “Đừng sợ!”, vì ngay cả khi trải qua những hầm bẫy này đến hầm bẫy khác, mạng sống người môn đệ vẫn nằm trọn trong tay Chúa, Đấng yêu thương và chăm sóc. Sự thật này thật hiển nhiên ở mọi thời. Bài đọc thứ nhất cho biết, Giêrêmia thưa lên, “Lạy Chúa, con nghe biết bao người vu cáo!”; nhưng “Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng”. Thánh Vịnh đáp ca có chung một tâm tình, “Lạy Chúa, xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi!”. Giêrêmia ‘không an tĩnh nhưng an bình!’.

Sợ hãi có thể tiêu diệt người môn đệ Chúa Giêsu khi họ thiếu niềm tin vào sự chăm sóc của Ngài, họ để cho sự sợ hãi và lắng lo xâm chiếm. Thế nhưng, một khi có thể dán mắt vào Chúa Giêsu, chúng ta xua tan mọi công kích gặp phải, tin tưởng vào lẽ thật của Chúa và không bị những lời dối trá làm nhụt chí. Có thể bạn và tôi ‘không an tĩnh nhưng an bình!’.

Anh Chị em,

“Đừng sợ người ta!”. Khi nói với các môn đệ “Đừng sợ!”, Chúa Giêsu không cố gắng giảm thiểu sự chống đối mà chúng ta sẽ gặp khi rao giảng Tin Mừng. Ngài không nói với các môn đệ hay với chúng ta, ‘Đừng sợ vì không có gì phải sợ!’. Không! Trái lại, Ngài muốn nói, ‘Môn đệ sẽ không bao giờ an tĩnh!’. Đó là một thực tế lạnh lùng mà người môn đệ mọi thời phải chịu; nhưng, điều quan trọng là Chúa Giêsu bảo đảm với chúng ta về các giá trị của mình. “Các con đáng giá hơn muôn vàn con chim sẻ’. Chúng ta biết mình là ai, con trai, con gái của Cha trên trời; chúng ta có giá trị vô giá. Ngài là ‘Đấng Đếm Tóc’ hằng ở với chúng ta! Nếu thực sự đánh giá đúng giá trị của mình, thì đó đã là một chặng đường dài giúp bạn và tôi bớt sợ hãi hơn trong đời chứng nhân. ‘Không an tĩnh nhưng an bình’ là vậy!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con đừng mơ một cuộc sống luôn ‘an tĩnh’, và không bao giờ xao động; nhưng biết phó dâng toàn thân trong tay Chúa, để luôn ‘an bình’ đứng dậy và đi tới!”, Amen.


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

158    25-06-2023