Sidebar

Thứ Năm
20.01.2022

Khôn ngoan đích thực

kndt126ca1

PHÚC ÂM: Mc 15, 1-39

Vừa tảng sáng, các thượng tế hội nghị với các kỳ lão, luật sĩ và toàn thể công nghị. Họ đã trói Chúa Giêsu và giải nạp Người cho Philatô. Philatô hỏi Người: "Ông có phải là vua dân Do-thái không?" Chúa Giêsu đáp:  "Ông nói đúng!" Và các thầy thượng tế cáo Người nhiều điều. Philatô lại hỏi Người rằng: "Ông không trả lời gì ư? Hãy coi họ tố cáo Ông biết bao nhiêu điều!" Nhưng Chúa Giêsu không trả lời gì thêm, khiến Philatô ngạc nhiên. Vào mỗi dịp lễ, quan có thói quen phóng thích cho dân một người tù tuỳ ý họ xin. Bấy giờ trong khám có tên Baraba bị giam cùng với những kẻ phiến loạn, vì chúng đã giết người trong cuộc khởi loạn. Dân chúng tiến lên Philatô xin ân xá theo như quan quen làm. Vậy Philatô hỏi: "Các ngươi có muốn ta phóng thích cho các ngươi Vua dân Do-thái không?" (Vì quan đã biết rõ do lòng ghen tương mà các thượng tế nộp Người). Nhưng dân xin quan phóng thích Baraba cho họ. Philatô bảo dân chúng rằng: "Các ngươi muốn Ta làm gì cho vua dân Do-thái?" Nhưng chúng lại kêu lên: "Đóng đinh nó đi!" Philatô đáp lại: "Người này đã làm gì nên tội?" Song chúng càng la to hơn: "Đóng đinh nó đi!" Sau cùng Philatô muốn vừa lòng dân, liền tha Baraba và trao Chúa Giêsu cho chúng đánh đòn và đóng đinh vào thập giá. Quân lính điệu Người vào sân tiền đường và tập họp cơ đội lại. Chúng mặc áo choàng đỏ cho Người, rồi quấn một vòng gai đặt trên đầu Người. Đoạn chào Người rằng: "Tâu Vua dân Do-thái". Rồi chúng lấy cây sậy đánh đầu Người, khạc nhổ vào Người và quỳ gối triều bái Người. Khi đã nhạo cười Người, chúng lột áo choàng đỏ ra, mặc y phục lại cho Người và chúng điệu Người đi đóng đinh vào thập giá. Chúng gặp một người qua đường, tên là Simon, quê ở Xyrênê, là thân phụ của Alexanđrô và Rôphô vừa ở ngoài đồng về, chúng bắt ông vác đỡ thập giá cho Người. Chúng điệu Người đến nơi kia gọi là Golgotha, nghĩa là Núi Sọ. Chúng cho Người uống rượu pha mộc dược, nhưng Người không uống. Chúng đóng đinh Người vào thập giá, rồi chúng chia nhau áo Người bằng cách bắt thăm xem ai được phần nào. Vào lúc giờ thứ ba, chúng đã đóng đinh Người vào thập giá. Và có bản án ghi rằng: Vua dân Do Thái! Và cùng với Người, chúng đóng đinh hai tên trộm cướp vào thập giá, một đứa bên hữu, một đứa bên tả Người. Như vậy là ứng nghiệm lời Thánh Kinh rằng: Người đã bị liệt vào số những kẻ gian ác. Những người qua đường sỉ nhục Người, lắc đầu và nói: "Kià! Kẻ phá đền thờ Thiên Chúa và xây lại trong ba ngày: hãy tự cứu mình xuống khỏi thập giá đi!" Các thượng tế với các luật sĩ cũng nhạo báng Người và nói với nhau: "Nó đã cứu được những kẻ khác mà không tự cứu mình! Bây giờ Đấng Kitô Vua Israel, hãy xuống khỏi thập giá đi để chúng ta thấy mà tin nào!" Cả những kẻ cùng chịu đóng đinh với Người cũng lăng nhục Người. Từ giờ thứ sáu đến giờ thứ chín, tối tăm bao trùm toàn thể lãnh thổ. Và đến giờ thứ chín, Chúa Giêsu kêu lớn tiếng rằng: "Eloi, Eloi, lema sabachtani!" Nghĩa là: "Lạy Chúa con, lạy Chúa con, Tại sao Chúa bỏ con!" Có mấy người đứng đó nghe thấy liền nói rằng: "Kìa, nó gọi Elia!" Bấy giờ có kẻ chạy đi nhúng miếng bông biển đầy dấm và cuốn vào cây sậy và đưa lên cho Người uống mà rằng: "Hãy đợi xem Elia có đến đem nó xuống không?" Nhưng Chúa Giêsu kêu một tiếng lớn và trút hơi thở. Màn trong đền thờ xé ra làm đôi từ trên xuống dưới. Viên sĩ quan đứng trước mặt Người thấy Người kêu lên và trút hơi thở như thế, liền nói rằng: "Đúng người này là Con Thiên Chúa!"


SUY NIỆM


KHÔN NGOAN ĐÍCH THỰC

“Lạy Chúa con, lạy Chúa con. Tại sao Chúa bỏ con!”

Kính thưa Anh Chị em,

Tuần Thánh đầu tiên, Chúa Giêsu đã vào Giêrusalem như một vị vua, Ngài được chào đón với niềm hân hoan, phấn khích cùng với tình yêu và lòng sùng kính của những kẻ đón tiếp Ngài. Thế nhưng, chưa đầy một tuần sau, Ngài sẽ rời Giêrusalem với cây thập tự trên vai nặng trĩu, vác nó ra ngoài thành và chịu chết. Tại sao? Thưa đó là sự ‘khôn ngoan đích thực’ của Thiên Chúa.

Đối chiếu việc Chúa Giêsu vào thành vinh quang với việc bắt giữ, ngược đãi, thử thách, vác thập giá và cái chết, hai thái cực này dường như ở hai đầu đối lập của quang phổ. Giêrusalem, nơi có đền thờ; năm này qua năm khác, thập kỷ này qua thập kỷ khác và thế kỷ này qua thế kỷ khác, các thượng tế tiến vào cung thánh để dâng Thiên Chúa của lễ; thế nhưng, ít ai biết rằng khi Chúa Giêsu tiến vào Giêrusalem, thành thánh trở nên một Đền Thờ mới và Ngài trở thành vị Thượng Tế cuối cùng và dứt khoát. Ngài bước vào Thánh Địa mới này với tư cách là Vua và Linh mục, và đã chết với tư cách là Chiên Hiến tế. Ngài được chào đón vào thành để bắt đầu Lễ Vượt Qua; và nào ai biết, vào Lễ Vượt Qua đó, Chiên Con tế lễ chính là Ngài. Ngài được chào đón bằng những tiếng hô, “Hôsanna!” chỉ để sớm nghe thấy “Hãy đóng đinh nó, hãy đóng đinh nó!”. Sự phấn khích này nhanh chóng chuyển sang gây sốc khi chúng ta đi sâu hơn vào các bài đọc hôm nay. Một sự nghịch lý nơi dân chúng, nơi lòng người; thế nhưng đó chính là sự ‘khôn ngoan đích thực’ của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu chính là người tôi tớ đau khổ được Isaia báo trước, “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu”; và bài thương khó lên đến đỉnh điểm với việc Ngài bị treo trên thập giá với tiếng kêu, “Eloi, Eloi, lama sabachthani?”, “Lạy Chúa con, lạy Chúa con, Tại sao Chúa bỏ con!” cũng là lời Thánh Vịnh đáp ca được lặp đi lặp lại; cuối cùng, “Ngài kêu một tiếng lớn và trút hơi thở”. Vào lúc đó, toàn thể cộng đoàn sẽ quỳ gối trong im lặng để suy gẫm sự thật về cái chết của Con Thiên Chúa; sự thật đó là ý muốn của Chúa Cha, cũng là sự ‘khôn ngoan đích thực’ của Ngài.

Làm sao mọi thứ có thể thay đổi nhanh chóng đến thế trong một tuần ngắn ngủi? Điều gì đã xảy ra với tất cả những người hò hét, ca ngợi Ngài khi Ngài vào thành thánh? Làm sao họ có thể để Ngài bước vào cuộc đóng đinh và cái chết tủi nhục này? Câu trả lời sâu sắc nhất cho câu hỏi này thật bất ngờ. Đó là ý Chúa Cha đã muốn. Phải, Chúa Cha đã muốn, và Chúa Cha đã ban phép; đó là sự ‘khôn ngoan đích thực’ của Ngài. Hãy hiểu cho được điều này!

Ở bất kỳ thời điểm nào trong Tuần Thánh đầu tiên đó, Chúa Giêsu đã có thể thi hành quyền năng để từ chối thập giá; thế nhưng, Ngài không làm thế. Trong sự khôn ngoan của Chúa Cha, đau khổ và cái chết cưu mang một mục đích lớn hơn, Ngài chọn thập giá để làm nhiễu loạn sự khôn ngoan của thế gian bằng cách sử dụng sự đau khổ và sự đóng đinh của chính Con Ngài làm phương tiện hoàn hảo cho sự thánh thiện của chúng ta. Trong hành động này, Ngài đã biến ‘điều ác tàn độc nhất’ trở thành ‘điều lành vĩ đại nhất’. Giờ đây, tin vào hành vi cứu độ này, thánh giá được treo ở trung tâm các nhà thờ và trong nhà của chúng ta như một nhắc nhở thường xuyên rằng, ngay cả những điều xấu xa nhất cũng không thể vượt qua quyền năng, sự ‘khôn ngoan đích thực’ và tình yêu của Thiên Chúa. Thiên Chúa quyền năng hơn chính cái chết và Ngài vẫn là Đấng chiến thắng cuối cùng, chiến thắng của tình yêu, cả khi tất cả dường như đã mất.

Một nhà thần học nói, “Cái ách và thập giá là biểu tượng sinh đôi của Kitô hữu. Thập giá nói đến việc từ bỏ thế gian vì Chúa Kitô; cái ách nói đến việc gánh lấy thế gian như Chúa Kitô. Cái thứ nhất nói đến hy sinh; cái thứ hai nói đến phục vụ. Môn đệ Chúa không thể chọn lấy cái này và bỏ cái kia”.

Anh Chị em,

Chúa Giêsu mang lấy cả hai. Nơi cuộc thương khó và cái chết ô nhục của Ngài, Thiên Chúa xem ra hoàn toàn thất bại; Con Một Ngài đau đớn vô cùng, cô đơn tột cùng và tủi nhục tận cùng. Con Thiên Chúa chấp nhận đi hết phận người một cách phi nhân bởi chính con người Ngài nắn đúc ra. Vậy mà Chúa Cha không hề can thiệp; ấy vậy, nhân loại nào hay, đó chính là sự ‘khôn ngoan đích thực’ của Ngài. Trong cuộc đời, lắm lúc chúng ta gặp những nan đề, những biến cố bi thương; hãy bình tâm nhìn lên thập giá Chúa. Trong sâu thẳm tâm hồn, Ngài sẽ dạy chúng ta sự ‘khôn ngoan đích thực’ và đường lối nhiệm mầu của Ngài. Chỉ qua Ngài, chúng ta mới gỡ được mọi nút thắt cuộc đời; chỉ trong Ngài, chúng ta mới tìm được nguồn sức mạnh; và chỉ nơi thập giá của Ngài, chúng ta mới tìm được câu trả lời cuối cùng cho chính mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, cảm tạ Chúa đã dạy cho con biết bao bài học từ kiếp sống làm người của Chúa. Xin đừng bao giờ để con thôi nhìn vào thập giá Chúa, sự ‘khôn ngoan đích thực’; vì chỉ ở nơi Ngài, con mới tìm được ý nghĩa, lẽ sống và sức mạnh để đi hết kiếp người một cách thánh thiện”, Amen.


Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

96