Sidebar

Chúa Nhật

24.10.2021

fff1
 Ảnh chụp màn hình Facebook về Maria Cristina Cella Mocellin,
một người mẹ Ý đã hy sinh mạng sống vì đứa con của mình.
Nguồn: Facebook


"Riccardo,
con là một ơn ban dành cho chúng ta." Đây là những lời mà một người mẹ 26 tuổi người Ý đã viết cho đứa con sơ sinh của mình cách đây 26 năm. Người mẹ này đã sẵn sàng sống và chết vì những lời đó.

Vào ngày 30 tháng 8, Đức Thánh Cha Phanxicô đã thúc đẩy án tuyên thánh cho Maria Cristina Cella Mocellin, người đã hy sinh mạng sống vì đứa con của mình. Người Công giáo đã so sánh với một vị thánh khác, Thánh Gianna Beretta Molla, vì cả hai phụ nữ đều từ chối điều trị y tế có thể gây nguy hiểm cho thai nhi của mình, theo EWTN Pro-Life Weekly. Sau khi điều tra kỹ càng, giờ đây Giáo Hội công nhận Maria Cristina là một “Đấng đáng kính” vì đã trải qua một đời sống nhân đức cách anh hùng.

Đây là câu chuyện về cuộc đời này.

Maria Cristina sinh năm 1969 tại thị trấn Cinisello Balsamo, thuộc Milan. Theo La Stampa, cô đã lớn lên bên cạnh Dòng Nữ tu Bác ái của Thánh Joan Antida Thouret, và từng là giáo lý viên và huynh trưởng giới trẻ. Cô đã quan tâm mạnh mẽ đến đời sống đạo trong khi vẫn còn là một thiếu nữ trẻ tuổi.

“Lạy Chúa, xin chỉ đường cho con: cho dù Chúa muốn con trở thành một người mẹ hay một nữ tu thì cũng chẳng có gì quan trọng, điều thực sự quan trọng là con luôn làm theo ý muốn của Chúa,” cô đã viết trong nhật ký thiêng liêng của mình vào năm 1985.

Ơn gọi của cô trở nên rõ ràng khi, năm 16 tuổi, cô gặp được Carlo Moccellin. Cô đã được mời gọi đếnvới đời sống hôn nhân - một cuộc hôn nhân với Carlo Moccellin. Cô không bao giờ dao động trước niềm xác tín đó, ngay cả khi các bác sĩ phát hiện ra một khối u ở chân trái của cô, Vatican News đưa tin.

Em nhận ra rằng mọi thứ đều là ơn ban, thậm chí là một căn bệnh, bởi vì nếu được sống theo cách tốt nhất, căn bệnh đó cũng thực sự có thể giúp ích trong việc thăng tiến,” cô đã viết cho Carlo vào năm 1988.

Cô đã được điều trị thành công và hoàn thành chương trình học trung học trước khi kết hôn với Carlo vào năm 1991. Họ nhanh chóng chào đón hai đứa con về nhà mình, Francesco và Lucia. Họ đang mong đợi đứa con thứ ba - Riccardo - thì họ phát hiện ra rằng căn bệnh ung thư của cô đã quay trở lại.

Suy nghĩ đầu tiên của cô là về đứa con trai chưa chào đời của mình.

“Phản ứng của mẹlập đi lập lại:Tôi đang mang thai! Tôi có thai! Nhưng thưa bác sĩ, tôi đang mang thai,”đã viết trong một bức thư năm 1995 gởi cho Riccardo bé bỏng của mình. “Mẹ đã chiến đấu bằng tất cả khả năng của mình và không từ bỏ ý định sinh con ra, đến nỗi bác sĩ cũng đã hiểu hết mọi chuyện và không nói gì thêm nữa.

Maria Cristina đã từ chối các phương pháp hóa trị, những phương pháp có thể đe dọa đến tính mạng thai nhi của mình. Thay vào đó, cô đã đợi cho đến khi Riccardo được sinh ra vào năm 1994. Nhưng vào thời điểm đó, căn bệnh ung thư đã di căn đến phổi và khiến cô vô cùng đau khổ.

đã viết rằng, “Tôi tin rằng Thiên Chúa sẽ không cho phép sự đau đớn nếu như Người không muốn thu về một điều tốt đẹp thầm kínnhiệm mầu nhưng có thật. Tôi tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ hiểu được ý nghĩa của sự đau khổ nơi mình và tôi sẽ tạ ơn Thiên Chúa vì điều đó.”

Vào ngày 22 tháng 10 năm 1995, cô qua đời ở tuổi 26.

Nhưng câu chuyện của cô ấy - và đứa con của cô ấy - vẫn tiếp tục. Trong bức thư gửi cho Riccardo, mà cô đã chấp bút một tháng trước khi qua đời, cô đã nhấn mạnh đến vẻ đẹp về sự sống của con mình.

“Riccardo thân mến, con cần biết rằng con không có mặt trên thế giới một cách tình cờ,” cô bắt đầu. “Thiên Chúa muốn con ra đời bất chấp mọi vấn đề đang xảy ra… khi cha mẹ biết tin về con, cha mẹ đã yêu thương con và muốn có được con bằng cả trái tim mình”.

“Chính là buổi tối hôm đó, trong chiếc xe trên đường trở về từ bệnh viện, lần đầu tiên con cử động. Có vẻ như con đang nói, ‘Cảm ơn mẹ đã yêu con!’ Và làm sao chúng ta có thể không yêu thương con được? " Cô ấy nói thêm. “Con thật đáng quý, khi nhìn con và thấy con thật xinh đẹp, vui vẻ, thân thiện, mẹ nghĩ rằng trên đời không có nỗi khổ nào lại không đáng phải gánh chịu vì một đứa trẻ”.

Theo Associazione Amici di Cristina (Hội Thân hữu của Cristina), Maria Cristina đã viết thường xuyên và lưu giữ một cuốn nhật ký thiêng liêng, trong đó chuyên đề cao phẩm giá của sự sống con người để thể hiện sự kính trọng đối với danh xưng này. Trang web của Hội bao gồm các trích đoạn từ quyển nhật ký và các bức thư của cô ấy.

Hội trích lời cô ấy rằng, “Lạy Chúa, con chỉ muốn một mình Ngài! Con chỉ yêu một mình Ngài! Con chỉ đang tìm kiếm một mình Ngài! Có gì phải đau khổ trong cuộc đời nếu có Ngài ở nơi kín đáo đang chờ đợi để mang đến cho con niềm vui vô bờ bến?”

Niềm vui xuất hiện nhiều lần trong các bài viết của cô.

Cô nhấn mạnh trong bức thư gửi Carlo năm 1985, “Đó là phương châm của em: ‘Hãy làm mọi thứ với niềm vui!’ Ngay cả đôi khi điều đó khiến em phải trả cái giá rất đắt, đặc biệt là khi tinh thần của em xuống thấp hoặc khi… ‘đối với bạn dường như tất cả mọi thứ đều đang chống lại bạn…’ như anh nói, trong bức thư tuyệt đẹp của mình. Nhưng, như ánh sáng đến sau bóng tối, vì vậy, sau khi tuyệt vọng, hãy khám phá lại niềm vui.”

Niềm vui này đã định hình tình yêu của cô dành cho Thiên Chúa và tình yêu của cô dành cho Carlo.

"Anh không nghĩ điều đó là phi thường hay sao?" Maria Cristina hỏi Carlo vào năm 1987. "Nếu không có em và anh yêu nhau, thế giới sẽ thiếu đi điều gì đó mà không ai khác ở vị trí của hai ta có thể mang lại được."

Cô ấy cũng viết về tình yêu Thiên Chúa - và lời kêu gọi hướng đến sự hoàn thiện.

Cô đã nhấn mạnh với Carlo năm 1990: “Em trở nên thánh thiện đến mức em tự mình trút bỏ mọi thứ, em loại bỏ mọi trở ngại khỏi tâm trí, trái tim và cuộc sống của mình để cho phép em hoàn toàn được thâm nhập bởi tình yêu Thiên Chúa. Cụ thể hơn, nó có nghĩa là sống cuộc sống hàng ngày với sự đơn sơ tuyệt vời, trong gia đình, trong học tập, trong mối quan hệ với anh, Carlo. Vị trí của em là nằm ở chỗ đơn giản và ‘bình thường’.”

Trong cái đơn giản, cô đã tìm thấy điều kỳ diệu. Trong cái bình thường, cô đã khám phá ra cái khác thường.

Năm cô mất, bà đã viết trong một bức thư khác rằng, "Mặc dù sức khỏe của em rất mong manh... nhưng EM HẠNH PHÚC!" Cô kết luận, "Em thấy xấu hổ khi cầu xin Thiên Chúa cho bất cứ điều gì khác, đối với chúng ta, phép lạ đã có sẵn: nếu Ngài yêu thương chúng ta và chúng ta yêu thương nhau, thì chẳng có gì khác là quan trọng."

Bạn có thể tìm hiểu thêm về cuộc đời phi thường của Maria Cristina trong video dưới đây từ EWTN Pro-Life Weekly:



Tác giả: Katie Yoder - Nguồn: Catholic News Agency (18/9/2021)
Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

54