Sidebar

Thứ Năm
15.01.2026

Ngẫm sự đời

z6940263139007489b079e3e1715b7d306dff2fcd2f19c

Vào một ngày đẹp trời của tháng 8, tôi dành chút thời gian ngồi ngẫm lại các việc của mình, nhất là các việc từ thiện bác ái.

Tình cờ tôi đọc được lời dạy của Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Roma: “Lòng bác ái ​không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành;thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình;nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa.  Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân, và chuyên cần cầu nguyện. Hãy chia sẻ với những người trong dân thánh đang lâm cảnh thiếu thốn, và ân cần tiếp đãi khách đến nhà” (Rm 12, 9 -13).

Trong thư, thánh nhân đã nêu lên 12 quy luật cho cuộc sống hằng ngày. Đây là những nguyên tắc sống của Ngài, lời dạy cho mọi tín hữu và cho chính tôi nữa. Tôi bị đánh động bởi quy luật đầu tiên “Lòng bác ái ​không được giả hình giả bộ”.

Thật vậy, bác ái hay tình yêu phải hoàn toàn chân thật. Trong tình yêu Kitô giáo không thể có giả hình, đóng kịch hay có động cơ trá hình. Có loại tình yêu gọi là tình yêu vụ lợi, biểu lộ cảm tình chỉ để mong kiếm lợi. Có loại tình yêu ích kỷ, tình yêu chỉ nhằm mục đích nhận nhiều hơn cho. Tình yêu Kitô giáo là tình yêu không vị kỷ, không vụ lợi; chỉ biểu lộ tình thương của mình cho người khác.

Trên nguyên tắc những điều này tôi biết rất rõ, tìm hiểu rất kỹ; nhưng đôi khi tôi chỉ làm cho xong việc, tròn bổn phận, đủ hình thức bên ngoài mà thôi; còn thực tế, về lòng yêu mến người nghèo, yêu mến việc bác ái thì phải xem lại.

Chắc có lẽ vì sống trong xứ đạo nghèo, có quá nhiều người nghèo ở bên cạnh, phải tiếp xúc với họ thường xuyên, dần dần những sự bình thường ấy khiến tôi có đôi chút vô cảm, bớt đi sự trắc ẩn trước những người nghèo và cảnh nghèo, hoặc thậm chí tôi còn giả hình giả bộ để những người này, hoàn cảnh này trôi qua đi trước mắt mình, với lý luận “còn lần khác mà có sao đâu!”.

Xin được kể một câu chuyện có thật mà tôi phải đối diện xuyên suốt tại nơi ở của mình.

Cứ đôi ba ngày thì có một bà lão đến với tôi và nói một câu chuyện duy nhất, nên đôi khi tôi cảm thấy phiền với sự xuất hiệu của bà. Mỗi lần gặp, bà chỉ nói: “cậu ơi cậu, tôi có thằng con, xưa quậy quạn, giờ bị tai nạn nằm liệt không làm được gì, thân già này phải lo, xin cậu giúp đỡ đôi chút để mẹ con sống qua ngày”.

Thú thật, vào những ngày vui vẽ, tinh thần thoải mái thì việc giúp đỡ những hoàn cảnh như vậy không có vấn đề gì. Trong những lúc không vui, tinh thần nặng nề do áp lực của công việc, tôi thật sự cảm thấy rất phiền khi có những người như thế xuất hiện trước mặt mình.

Lúc đó, sự cáo gắt, thái độ giả hình giả bộ sẽ nỗi lên trong tôi; thậm chí sẽ có những lời nói khiến cho họ bị tổn thương, hoặc bỏ đi nơi khác khiến cho người ta cảm thấy thất vọng.

Khi ngồi ngẫm lại những sự này, tôi tự vấn mình: “làm sao để giúp cho những con người và những hoàn cảnh sống tương tự thoát ra cảnh khổ và cái nghèo đây?”. Suy nghĩ, thất vọng, buồn chán... vì biết rằng đây là những vấn đề rất lớn của xã hội loài người mà ta không thể nào giải quyết tận căn được.

Sau giây phút miên man suy nghĩ ấy, tôi chợt bừng tỉnh và lấy Lời Chúa để trấn an mình: “người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có” (Ga 12, 8).

Và ngay lúc đó, với ánh sáng của Lời Chúa dạy và sự hướng dẫn của Thánh Phaolô, bản quy luật “lòng bác ái ​không được giả hình giả bộ” sẽ là quyết tâm của tôi trong các công việc bác ái từ thiện của mình. Vì bác ái không chỉ là việc làm của riêng tôi mà còn là việc chung của mọi người con cái của Chúa. Vậy hãy làm việc với hết khả năng của mình, phần còn lại Chúa sẽ định liệu.

Văn phòng Caritas Vĩnh Long

294    24-08-2025