Sidebar

Thứ Ba
07.02.2023

Suy niệm: Đỡ đần thiêng liêng

spiritual-glaze


PHÚC ÂM:  Mt 11, 16-19

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Ta sẽ so sánh thế hệ này với ai? Họ giống như bọn trẻ ngồi nơi phố chợ, gọi lũ trẻ khác mà rằng: 'Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!' "Vì Gioan đến, không ăn không uống, thì họ nói: 'Ông ta phải quỷ ám!' Con Người đến, ăn uống giống như thường, thì họ nói: 'Đó là người mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi'. Nhưng sự khôn ngoan được biện minh bằng các công việc của mình".

 

SUY NIỆM
ĐỜ ĐẪN THIÊNG LIÊNG

“Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!”.

Một nhà thơ cổ viết, “Thiên thần của Niềm Tin đi vào phòng tôi; vừa đi, vừa cất tiếng hát, vừa thổi sáo. Những vị khách khác lần lượt ra đi: Sợ Hãi và Lo Lắng, Đau Buồn và Ảm Đạm lao vào màn đêm! Tôi tự hỏi, làm sao có thể có được hoà bình như vậy? Thiên thần của Niềm Tin thì thầm bảo, ‘Bạn không thấy sao? Các nhân vật đó thực sự không thể cùng tôi sống chung!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ rất thú vị khi Lời Chúa hôm nay cho biết, không chỉ thiên thần của niềm tin, nhưng chính Thiên Chúa vẫn đi vào lòng chúng ta; Ngài vừa đi, vừa ‘thổi sáo và hát’ cho chúng ta. Tiếc thay, nhiều lúc không hơn gì những đứa trẻ của Tin Mừng, chúng ta cứ mãi ‘đờ đẫn thiêng liêng!’.

Bài đọc Isaia tiết lộ những giai điệu yêu thương mà Thiên Chúa hát cho dân Ngài, “Ta là Chúa, Đấng phán dạy ngươi. Nếu ngươi lưu ý đến các giới răn, thì hạnh phúc của ngươi sẽ như dòng sông, công chính của ngươi sẽ như sóng biển”; nhưng xem ra Israel vẫn bỏ ngoài tai những gì Ngài hát. Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu lấy làm tiếc vì Ngài cất giọng mà dường như, không ai thèm nghe! Họ gán cho Ngài là một bợm nhậu; gán cho Gioan là người bị quỷ ám.

Với chúng ta, nếu không muốn nghe những gì Chúa nói ngang qua những con người và các biến cố trong cuộc sống, chúng ta thường hợp lý hoá để khéo từ chối sứ điệp và dễ dàng đi đến chỗ ‘đờ đẫn thiêng liêng!’. Phải chăng vì sự yếu đuối của người mang sứ điệp? Nếu như thế, vô tình chúng ta lại từ chối những gì Chúa muốn. Điều này thực ra, khá phi logic! Có người nói, “Một linh mục đã hét vào tôi khi tôi xưng tội; vì vậy, tôi không đến nhà thờ!”; nói như thế khác nào việc một người từ chối dân chủ vì một quan chức được bầu cách dân chủ tham nhũng!

Chúng ta cần phân biệt giữa bản chất sứ điệp và cách thức sứ điệp lưu truyền. Phaolô viết, “Chúng tôi mang kho tàng ấy trong những bình sành”, nghĩa là nó dễ vỡ, thường hay rò rỉ. Chiếc bình thực sự không quan trọng, quan trọng là những gì nó mang; cũng thế, điều quan trọng không phải là các tác nhân thường rất bất ngờ, nhưng là nhận ra rằng, Thiên Chúa có thể đang ‘thổi sáo và đang hát’ cho tôi nghe. Thật đúng khi nói, một số các thánh có những điểm yếu nghiêm trọng; nhưng trên thực tế, nhiều vị đã làm thánh ‘vì’ và ‘nhờ’ những yếu đuối đó!

Thánh Vịnh đáp ca hôm nay thật sâu sắc, “Lạy Chúa, ai theo Chúa, sẽ nhận được ánh sáng ban sự sống!”; nghĩa là, chúng ta sẽ nhận được ánh sáng nếu thực sự biết lắng nghe và khiêm tốn nhận ra mình đang ở trong bóng tối. Rất ít người trong chúng ta lắng nghe một sứ điệp mà không cần phải ‘lọc nó’ qua lịch sử hoặc phong cách của người giảng thuyết. Là một người chia sẻ Lời Chúa, tôi có thể nói, khi tôi viết cho 20 người, có thể sẽ có 20 thông điệp khác nhau được đón nhận; và điều đó không có gì sai, với điều kiện, mỗi người thực sự cố gắng nghe những gì Chúa đang soi rọi cho mình và không để mình rơi vào ‘đờ đẫn thiêng liêng!’.

Anh Chị em,

“Sao các bạn không múa nhảy?”; “Sao các bạn không khóc lên!”. Chúng ta không múa nhảy cũng không khóc lên, phải chăng vì chúng ta “sợ hãi và lo lắng, đau buồn và ảm đạm?”. Đúng! Đó không phải là những gì Thiên Chúa muốn thấy; bên cạnh đó, là thái độ không nóng không lạnh của mỗi người. Tất cả những điều này có thể dẫn bạn và tôi đi đến chỗ ‘đờ đẫn thiêng liêng’. Vậy mà Chúa Giêsu vẫn ‘đang thổi sáo và đang hát’ cho chúng ta mỗi ngày. Trên các bàn thờ, qua Lời Ngài, qua các Bí Tích, các biến cố và qua những người anh em, Ngài đang làm điều đó một cách kiên nhẫn. Mùa Vọng, mùa ra khỏi những ‘đờ đẫn thiêng liêng’ để có thể nghe được ‘những giai điệu yêu thương’ của Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con tin rằng, Chúa vẫn đang đi vào linh hồn con mỗi ngày, ‘đang hát, đang thổi sáo’ qua những con người, qua các biến cố; xin đừng để con ‘đờ đẫn thiêng liêng!’”, Amen.


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

64