Sidebar

Chúa Nhật

01.10.2023

Suy niệm: Đường tắt để nên thánh

glory-to-the-father


PHÚC ÂM: Ga 5, 31-47

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân Do-thái rằng: "Nếu chính Ta làm chứng về Mình, thì chứng của Ta sẽ không xác thực. Có một Đấng khác làm chứng về Ta, và Ta biết chứng Người làm về Ta thì xác thực. Các ngươi đã sai người đi hỏi Gioan, và Gioan đã làm chứng cho sự thật. Phần Ta, Ta không cần chứng của loài người, nhưng Ta nói những điều này để các ngươi được cứu thoát. Gioan là cây đèn cháy sáng. Các ngươi cũng muốn vui hưởng ánh sáng đó một thời gian. Nhưng Ta có một bằng chứng hơn chứng của Gioan: vì công việc Chúa Cha đã giao cho Ta hoàn thành, là chính công việc Ta đang làm. Các việc đó làm chứng về Ta rằng Chúa Cha đã sai Ta. Và Chúa Cha, Đấng đã sai Ta, chính Người cũng làm chứng về Ta. Nhưng chưa bao giờ các ngươi được nghe tiếng Người, chưa bao giờ nhìn thấy mặt Người, và lời Người, các ngươi cũng chẳng giữ lại được, vì các ngươi không tin Đấng Người đã sai đến. Các ngươi tra cứu Sách Thánh, vì tưởng rằng trong đó các ngươi sẽ tìm thấy sự sống muôn đời; chính Sách Thánh lại làm chứng về Ta, vậy mà các ngươi vẫn không chịu đến với Ta để được sống. Ta không tìm vinh quang nơi loài người. Nhưng Ta biết các ngươi không có lòng yêu mến Thiên Chúa. Ta đến nhân danh Chúa Cha, nhưng các ngươi không chịu đón nhận. Nếu có một người nào khác nhân danh mình mà đến, các ngươi sẽ đón nhận nó. Các ngươi là những người nhận vinh quang lẫn nhau mà không tìm vinh quang do một Thiên Chúa, thì làm sao các ngươi có thể tin được? Các ngươi đừng tưởng rằng Ta sẽ tố cáo các ngươi với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ngươi là Môsê, tức là người mà các ngươi vẫn tin tưởng. Vì nếu các ngươi tin Môsê, thì có lẽ các ngươi cũng đã tin Ta, bởi vì chính Môsê đã viết về Ta. Nhưng mà nếu các ngươi không tin điều Môsê đã viết, thì làm sao các ngươi tin lời Ta được?"

 

SUY NIỆM
ĐƯỜNG TẮT ĐỂ NÊN THÁNH

“Tôi không cần người đời tôn vinh!”.

M. R. De Haan nói, “Sự khiêm tốn là điều chúng ta nên thường xuyên cầu nguyện, nhưng đừng bao giờ cảm ơn Chúa vì có nó! Hãy quên mọi việc tử tế ngay khi bạn vừa làm xong; quên ngay những lời khen khi bạn vừa giành được. Đó là ‘đường tắt để nên thánh!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy quên mọi việc tử tế ngay khi bạn vừa làm xong; quên ngay những lời khen khi bạn vừa giành được!”. Đó cũng là một trong các chủ đề của Lời Chúa hôm nay! Bởi lẽ, vinh quang và danh dự không thuộc về con người; nó thuộc về Chúa! Ý thức điều này, chúng ta tìm được con ‘đường tắt để nên thánh’.

Thật sai lầm khi con người thường hay tìm kiếm những khen lao của nhau, đang khi Thánh Kinh nói, “Hãy dâng Chúa vinh quang xứng Danh Ngài!”; Chúa Giêsu thì bảo, “Tôi không cần người đời tôn vinh!”. Tại sao? Vì lẽ, chỉ Thiên Chúa mới xứng với muôn lời chúc tụng, bởi Ngài tạo thành mọi sự! Ý thức điều này, chúng ta đã bước đi trên con đường thánh thiện! Vì phải ăn mày sự bố thí lời khen của con người, chúng ta lao vào công việc một cách chăm chỉ để có thể được chấp nhận; vậy mà, khi làm thế, khác nào chúng ta tự tạo cho mình một chiếc máy chém! Vì vậy, khi thanh tẩy những ý định quy về bản thân này, để tôn vinh một mình Thiên Chúa qua mọi lời nói, hành động và suy nghĩ, thì trước hết, ‘bình an’ và tiếp đến, ‘sự sống đời đời’ được ban cho chúng ta và cho nhiều linh hồn, và đó là ngõ vào ‘đường tắt để nên thánh’ cho mỗi người.

Đối lập với sự chấp nhận của con người là sự khước từ của nó. Chúa Giêsu đã trải nghiệm nỗi tuyệt vọng của sự khước từ này khi Ngài bị treo lên thập giá. Tuy nhiên, ngay tại thời điểm mất hết sự chấp nhận của con người, Ngài vẫn được Chúa Cha chấp nhận; Thiên Chúa, Đấng trung thành, cũng là Đấng đã cho Ngài sống lại từ cõi chết. Mầu nhiệm Vượt Qua, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu cho thấy, việc không được con người chấp nhận không nhất thiết có nghĩa là không có sự chấp nhận của Thiên Chúa! Như vậy, được Thiên Chúa chấp nhận và khen lao còn quý hơn vạn lần so với sự chấp nhận và khen ngợi của con người.

Thật thú vị, Israel trong bài đọc Xuất Hành hôm nay không chấp nhận Thiên Chúa, Đấng cứu thoát; không tôn thờ Ngài như Ngài đáng được tôn thờ. Họ đúc một con bò vàng, quỳ xuống thờ lạy nó! Thánh Vịnh viết, “Họ đem vinh quang của mình đánh đổi lấy hình tượng bò ăn cỏ”. Điều đó khiến Thiên Chúa nổi giận đến nỗi Ngài nhất tâm tru diệt họ; và Môisen, một lần nữa, đứng ra, xin Chúa thương tha thứ. Thật xúc động với lời Thánh Vịnh đáp ca, “Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài”; và Thiên Chúa lại xiêu lòng!

Anh Chị em,

“Tôi không cần người đời tôn vinh!”. Đó là lập trường và tiêu chí hành động của Chúa Giêsu. Điều này tiết lộ cung cách của Ngài khác hẳn với cung cách của con người. Với Ngài, Chúa Cha là ưu tiên số một, nên Ngài ra sức làm điều Cha muốn. Mục đích sống của Chúa Giêsu cũng phải là mục đích sống của cuộc đời chúng ta! Thế giới đang chứng kiến những tang thương kéo theo bao khó khăn do cuộc chiến tham tàn của những kẻ ‘tham nhũng quyền lực’ và khát khao nó một cách bệnh hoạn, bạn và tôi được mời gọi hãy trở nên những Giêsu, những Môisen, những con người của cầu nguyện, hy sinh và quên mình, hầu khấn xin Chúa thương xót nhân loại khốn cùng này. Noi gương Chúa Giêsu, chúng ta dâng lên Cha những hy sinh âm thầm nhỏ bé mỗi ngày, cốt chỉ để Thiên Chúa nhìn thấy và tôn vinh Ngài. Đó chính là con đường thật nhỏ, thật ngắn; một con đường mang tên “Giêsu”, cũng là ‘đường tắt để nên thánh!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giúp con tránh xa những huyễn danh, một chỉ tìm vinh quang Chúa. Cho con khả năng cuốn hút thật nhiều người, không phải về phía con, nhưng về phía Chúa!”, Amen.

 


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

176