Sidebar

Thứ Hai
06.02.2023

Suy niệm: Không bao giờ đóng cảnh cửa

revealing-to-the-childlike


PHÚC ÂM: Mt 11, 25-27

Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho".

SUY NIỆM
KHÔNG BAO GIỜ ĐÓNG CÁNH CỬA

“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn!”.

Ba nhà thông thái đã phải trả giá bằng một cuộc hành trình dài và những tặng phẩm đắt tiền; và cuộc sống họ đã đổi thay, “họ đã qua đường khác mà về” sau khi gặp Con Thiên Chúa, Đấng ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ với bất cứ ai!

Kính thưa Anh Chị em,

Thật bất ngờ, không như trường hợp của ba nhà đạo sĩ, Lời Chúa hôm nay cho thấy một điều gì đó khá phi lý! Chúa Giêsu nói, “Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời”. Và như thế, Thiên Chúa, Đấng ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ với bất cứ ai, xem ra, lại hạn chế mình với một hạng nào đó? Thật thú vị, chúng ta cùng xét xem!

Sự khôn ngoan, kiến ​​thức và hiểu biết là ba trong bảy ơn Chúa Thánh Thần. Vì vậy, tự nó, khôn ngoan và học biết không thể là vấn đề! Ở đây, Chúa Giêsu đang nói về những người mà lòng kiêu hãnh và cái tôi của họ quá cao đến nỗi cho mình có quyền thẩm định mọi sự theo cách khôn ngoan riêng, cho mục đích riêng. Do đó, những mầu nhiệm của Thiên Chúa bị che khuất khỏi họ, chính vì họ đã tập trung trái tim và tâm trí vào bản thân như là điều tốt lành tối cao! Trong cuốn “Thiên Chúa và Thế Giới”, Joseph Ratzinger viết, “Một sinh vật càng lớn, nó càng muốn xác định cuộc sống của chính mình. Nó muốn ngày càng ít phụ thuộc hơn; và do đó, ngày càng trở thành ‘một loại thần thánh’, và không cần ai khác! Đây là cách nảy sinh tự mãn, không cần một nhu cầu nào nữa, cái mà chúng ta gọi là niềm tự hào!”. Cuối cùng, chính họ là những người đã đóng cánh cửa với Thiên Chúa, Đấng ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ với bất cứ ai!

Thật thú vị, bài đọc Isaia hôm nay cho thấy trường hợp của vua Assur, một người được Thiên Chúa sử dụng như một cây roi để sửa phạt dân Ngài. Ông tự cho mình là thông minh, có quyền sinh sát các dân, “vơ vét toàn cầu như lượm trứng rơi”. Thế nên, qua Isaia, Thiên Chúa phán, “Lẽ nào cái rìu lại khoe mình với người cầm rìu? Cái cưa lại tự cao tự đại với người cầm cưa?”. Và một lần nữa, Thiên Chúa, Đấng ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ lại khoan dung với dân, Ngài rút lại cơn giận; Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Chúa không ruồng rẫy dân Ngài!”.

Cũng trong Matthêu, Chúa Giêsu rồi đây, sẽ khẳng định lại chân lý căn bản này theo một cách khác, “Ai không hoá nên trẻ thơ, sẽ không vào được Nước Trời!”. Cả khi trưởng thành, chúng ta không bao giờ được ngừng tỏ ra trẻ thơ, vốn không phức tạp và tuỳ thuộc đủ. Ẩn sau những chiếc mặt nạ và sự lẩn tránh tòng phục là một khuynh hướng lớn dần theo thời gian; từng chút một, chúng ta bắt đầu tính toán, ngụy biện, bớt đi lòng quảng đại, và lạc khỏi sự đơn giản và ngay thẳng của con đường mà Thiên Chúa đã vạch ra. Vì vậy, phải cố gắng thành thật với Chúa, chân thành với mình, tìm cách làm hài lòng Ngài trên hết mọi sự. Thất bại trong cuộc sống của chúng ta là do thiếu chân thành, thiếu cao thượng và trung thành vốn tuyệt đối cần thiết để làm những gì Thiên Chúa, Đấng ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ với bất cứ ai, yêu cầu!

Anh Chị em,

“Nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn!”. Sự hiểu biết về Chúa Cha là điều tốt lành cuối cùng mà con người có thể sở hữu, vì nó tương ứng với niềm khát khao hạnh phúc sâu sắc nhất trong trái tim nó. Vậy thì Chúa Giêsu không muốn bày tỏ Chúa Cha cho ai? Có ai trên đời này mà Ngài lại không muốn cho họ biết Chúa Cha để họ được ở với Ngài trên trời? Những việc làm của Chúa Giêsu, lời rao giảng, sự hy sinh và cái chết của Ngài trên thập giá… chứng tỏ Ngài muốn bày tỏ Chúa Cha cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, Ngài cũng cần bạn và tôi giúp Ngài đạt được mục tiêu này; và điều trước tiên, là để cho mình có một con tim rỗng đủ để chứa Ngài. Tiếp đến, bạn và tôi thực sự mong muốn mọi người nhận biết Chúa Cha và ở với Ngài trên trời. Hành vi và cách sống khiêm hạ của bạn và tôi sẽ là một lời mời gọi, và chúng ta cũng sẽ ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ với họ từ vật chất cho đến tinh thần!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Đấng ‘không bao giờ đóng cánh cửa’ trên một ai, xin dạy con sở hữu sự khôn ngoan và kiến ​​thức có được từ Chúa, trong khi vẫn duy trì những tính cách trẻ thơ mà con cần!”, Amen.

 


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

155