Sidebar

Thứ Bảy
02.12.2023

Suy niệm: Một câu chuyện lớn hơn

emmaus


PHÚC ÂM: Lc 24, 13-35

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: "Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?" Một người tên là Clêophas trả lời: "Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay". Chúa hỏi: "Việc gì thế?" Các ông thưa: "Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp". Bấy giờ Người bảo họ: "Ôi kẻ khờ dại, chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?" Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn". Người liền vào với các ông. Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: "Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?" Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Các vị đó bảo hai ông: "Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon". Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

 

SUY NIỆM
MỘT CÂU CHUYỆN LỚN HƠN

“Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?”.

“Anh trộm bị đóng đinh thủng cả hai tay để không thể làm gì cho Chúa. Một cái đinh xuyên hai bàn chân để anh không thể chạy vặt cho Ngài. Vậy mà Chúa Kitô đã tặng anh món quà cứu rỗi. Ngài ném cho anh tấm hộ chiếu, và anh vào thiên đàng! Câu chuyện tuy gãy gọn, nhưng nó là ‘một câu chuyện lớn hơn’ câu chuyện một đời bôn tẩu của bạn và tôi!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Cùng với câu chuyện của người trộm lành, hai bài đọc hôm nay là những câu chuyện thật đẹp! Câu chuyện anh què, người ngồi ăn xin bên cửa đền thờ; câu chuyện thứ hai thú vị hơn, hai môn đệ Emmaus nhận ra danh tính người khách lạ đồng hành! Đó là Đức Kitô Phục Sinh, người kể cho họ ‘một câu chuyện lớn hơn!’.

Với anh què, bài đọc thứ nhất mô tả khá chi tiết, “Hằng ngày, anh được khiêng đến cửa đền thờ”; ở đó, anh xin bố thí. Nghĩa là anh hoàn toàn bất lực. Thật tuyệt vời, Phêrô và Gioan, “Nhân danh Giêsu Nazareth”, tặng anh món quà của Ngài để anh có thể rón rén thử đôi chân ‘mới’ và “Cùng hai ngài tiến vào đền thờ, vừa đi vừa nhảy nhót và ngợi khen Thiên Chúa”. Câu chuyện của anh què chứng tỏ ‘một câu chuyện lớn hơn’ về Chúa Phục Sinh, Đấng Phêrô rao giảng, khiến “3.000 người trở lại”. “Thấy anh què đi, dân chúng ngợi khen Chúa”; và niềm vui của họ vỡ oà qua tâm tình Thánh Vịnh đáp ca, “Tâm hồn những ai tìm kiếm Chúa, nào hoan hỷ!”.

Câu chuyện thứ hai hấp dẫn hơn. Hai môn đệ thất chí về làng, mọi việc xem ra quá nghiệt ngã! Giêsu, người họ đặt trọn niềm hy vọng, nay chỉ là một cái xác ‘vô hồn’ đang yên nghỉ trong một ngôi mộ ‘vô danh’. Và kìa, một người khách lạ đồng hành, người này có vẻ ‘vô tội’ khi ‘vô tâm’ với những gì đã diễn ra trong mấy ngày qua. Thật dễ thương, người ấy sẵn sàng lắng nghe những gì họ kể; để rồi, trách họ ‘vô tín’, “Ôi kẻ khờ dại! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?”. Người ấy kể cho họ ‘một câu chuyện lớn hơn’, “Từ Môisen đến tất cả các tiên tri”. Thật hồi hộp với phần kết. Khi gần tới làng, hai người mở lời, “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Để khi ngồi ăn, người ấy “cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận biết Chúa Giêsu”.

Anh Chị em,

“Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?”. Tại sao lại buồn bã? Các ông đang ‘mắc kẹt’ với những ‘tai ương và vết thương’ của chính họ; họ thất vọng vì chậm tin vào Thánh Kinh. Augustinô nói, “Họ bối rối khi thấy Ngài bị treo trên thập giá, đến nỗi họ quên mất sự dạy dỗ của Ngài, không tìm kiếm sự phục sinh của Ngài và không mảy may nhớ lại những lời Ngài đã hứa!”. Điều này cũng đúng với bạn và tôi, chúng ta chưa hiểu hết ‘câu chuyện lớn hơn’ của Thiên Chúa. Phía sau cuộc khổ nạn của Con mình, Thiên Chúa chứng tỏ ơn Ngài cứu độ để “dưới gầm trời này chỉ nhờ Đấng ấy mà chúng ta được nhận lãnh hết ơn này đến ơn khác”. Đó là câu chuyện vĩ đại mà Thiên Chúa muốn kể cho chúng ta. Nhân loại đang cần nghe câu chuyện đó và cần được chữa lành nhờ danh Đấng ấy. Ai sẽ kể về Ngài cho thế giới nếu không phải bạn và tôi! Chớ gì mỗi người chúng ta sẽ là bạn đồng hành cho những ai trên ‘đường Emmaus’ đời họ, kể cho họ ‘một câu chuyện lớn hơn’ về Giêsu, Đấng Cứu Độ Thế Giới, để mắt họ cũng sáng ra mà ‘quay về phía Mặt Trời’, hầu có thể bước đi trong an bình và niềm vui!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, con sẽ kể cho Chúa câu chuyện ‘đáng thương’ đời con; Chúa sẽ kể cho con câu chuyện ‘đáng mừng’ về lòng thương xót Ngài. Đến lượt con, con sẽ đồng hành với những ai lạc hướng, kể cho họ ‘câu chuyện lớn hơn’ về Chúa, Đấng cứu độ con, cứu độ thế giới!”, Amen.

 


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

170