Sidebar

Thứ Sáu
30.09.2022

Suy niệm: Ở lại trong lời

remaining-in-his-word


PHÚC ÂM: Ga 8, 31-42

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người Do-thái đã tin nơi Ngài rằng: "Nếu các ngươi cứ ở trong lời Ta, các ngươi sẽ thật là môn đệ của Ta, và sẽ được biết sự thật, và sự thật giải thoát các ngươi". Họ thưa lại Người: "Chúng tôi là con cháu Abraham, và chưa bao giờ làm nô lệ ai cả. Tại sao ông lại nói 'Các ngươi sẽ được tự do'?". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Hễ ai phạm tội, thì làm nô lệ cho tội. Mà tên nô lệ không ở mãi trong nhà; người con mới ở vĩnh viễn trong nhà. Vậy nếu Chúa Con giải thoát các ngươi, thì các ngươi sẽ được tự do thực sự. Ta biết các ngươi là con cháu Abraham, thế mà các ngươi lại tìm giết Ta: vì lời Ta không thấm nhập vào lòng các ngươi. Ta nói những điều Ta đã thấy nơi Cha Ta. Còn các ngươi, các ngươi làm điều các ngươi đã thấy nơi cha các ngươi". Họ đáp lại: "Cha chúng tôi chính là Abraham!" Chúa Giêsu nói: "Nếu thực các ngươi là con cháu Abraham, thì các ngươi làm công việc của Abraham! Nhưng các ngươi đang tìm giết Ta, là người đã nói cho các ngươi biết sự thật mà Ta nghe tự Thiên Chúa. Điều đó Abraham đã không làm! Các ngươi đang làm việc của cha các ngươi!" Họ lại nói: "Chúng tôi không phải là những đứa con hoang! Chúng tôi chỉ có một Cha là Thiên Chúa!" Chúa Giêsu nói: "Nếu Thiên Chúa là Cha các ngươi, thì các ngươi yêu mến Ta, vì Ta tự Thiên Chúa mà đến; vì Ta không tự mình mà đến, nhưng chính Ngài đã sai Ta đến".

SUY NIỆM
Ở LẠI TRONG LỜI

“Nếu các ông ở lại trong lời của Tôi, các ông thật là môn đệ Tôi!”.

Hudson Taylor, một Phaolô của thế kỷ 19, truyền giáo 51 năm tại Trung Hoa lục địa, đem về cho Chúa hàng vạn linh hồn. Những ngày cuối đời, ông nói với một người bạn, “Tôi rất yếu, tôi không thể đọc Thánh Kinh; thậm chí, tôi không thể cầu nguyện. Tôi chỉ có thể nằm yên trong vòng tay Chúa như một em bé, và hạnh phúc ‘ở lại trong lời’ của Ngài!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hạnh phúc ‘ở lại trong lời’ của Ngài”, trải nghiệm của Hudson Taylor, một lần nữa, được cảm nghiệm qua hai bài đọc Lời Chúa hôm nay. Ba người bạn của Đaniel có một niềm tin sắt đá vào Chúa, đã ‘ở lại trong lời’ Ngài; và Chúa đã giải thoát họ. Cũng thế, Chúa Giêsu, một người đã ‘ở lại trong lời’ của Cha, chu toàn đến cùng sứ vụ Cha trao, Ngài được Chúa Cha tôn vinh!

‘Ở lại trong lời’ của ai giả thiết phải tin vào người ấy! Niềm tin sẽ không có thật cho đến khi nó chạm đến thái độ; và trên hết, chạm đến những lựa chọn cụ thể của một con người. Bài đọc Đaniel cho thấy thái độ anh hùng và sự lựa chọn anh dũng không phải của một người, nhưng của những ba người. Họ chọn chịu ném vào lò lửa phừng phừng khi tỏ thái độ bất tuân lệnh vua, buộc họ bái lạy tượng thần. Thật tuyệt vời, “Con của thần minh” đã đến, ‘cùng đi với họ’ giữa lửa; Ngài giải thoát họ, đến nỗi vua Nabucôđônosor cũng phải ngưỡng mộ và hẳn, ông đã cùng họ ca khen, “Chúa đáng ca ngợi và tôn vinh muôn đời!” như lời Thánh Vịnh đáp ca.

Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu nói, “Nếu các ông ‘ở lại trong lời’ của Tôi, các ông thật là môn đệ Tôi!”. ‘Ở lại trong lời’ của Chúa Kitô là làm cho cuộc sống chúng ta phù hợp với cuộc sống và các nhân đức của Ngài, đặc biệt là nhân đức yêu mến và vâng lời. ‘Ở lại trong lời’ của Chúa Giêsu là nên giống Ngài, nói như Ngài, làm như Ngài và nhất là làm những gì Chúa Cha muốn Ngài làm. Chúa Giêsu từng nói, “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy, “Lạy Chúa! Lạy Chúa!” là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời”. Tắt một lời, ‘ở lại trong lời’ Chúa Giêsu là thuộc về Ngài, trở nên môn đệ Ngài. ‘Ở lại trong lời’ còn là một điều gì đó thánh thiêng, một điều gì đó kiên trì bền bỉ mỗi ngày và biết cách đứng dậy, ‘phủi bụi’ bản thân để bắt đầu lại mỗi khi chúng ta chùn bước hay vấp ngã trên đường đời.

Chúa Giêsu còn nói, “Các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng các ông!”. Sự thật ở đây chính là sự tự do đích thực Ngài ban cho những ai ‘ở lại trong lời’ của Ngài. Nó sâu xa hơn nhiều so với tự do thế gian ban tặng. Tự do của Chúa Giêsu không chỉ đơn giản là tự do chính kiến; hoặc tự do chọn bất cứ điều gì tôi muốn, khi nào tôi muốn và theo cách tôi muốn. Ai ‘ở lại trong lời’ Ngài, sẽ được tự do để làm điều lành, đạo đức, nội tâm và chính trực; và nhất là được ‘tự do hy tế’, nghĩa là sẵn sàng hiến mình làm một lễ dâng như Ngài đã nên một “Lễ Dâng!”.

Anh Chị em,

“Nếu các ông ở lại trong lời của Tôi, các ông thật là môn đệ Tôi!”. Nếu xác tín Lời là Ánh Sáng, là Sự Sống, và là chính Thiên Chúa thì khi ‘ở lại trong lời’ Ngài, chúng ta ở lại trong cung lòng Thiên Chúa; nói như Hudson Taylor, “nằm yên trong vòng tay Chúa như một em bé”. Và quả thế! Bởi một lòng xót thương vô điều kiện, Lời đã trở nên một người phàm như bạn và tôi! Như “Con của thần minh” đã ‘cùng đi với’ các bạn trẻ giữa lửa, Chúa Giêsu cũng sẽ đồng hành, dẫn chúng ta tự do bước đi trong cuộc đời này. ‘Ở lại trong lời’ của Ngài, coi Lời Ngài như “nhà” của mình, chúng ta sẽ được tự do thoát khỏi cái tôi ích kỷ, khỏi bị ràng buộc để sống theo bản năng nhưng theo các phẩm tính thần linh. Chính xác hơn, chúng ta được tự do để nên giống Chúa Giêsu và làm theo ý Ngài. Lúc đó, dù đi qua lửa, hay lao vào giông bão cuộc đời, chúng ta vẫn bước đi trong sự ung dung tự do với phong thái của một người con trai, con gái của Thiên Chúa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho con luôn muốn điều Chúa muốn, làm điều Chúa ưa thích; đó chính là sự khôn ngoan của con khi con biết ‘ở lại trong lời’ của Ngài”, Amen.


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

174