Sidebar

Thứ Năm
08.12.2022

Suy niệm: Trở nên vĩ đại

becoming-great


PHÚC ÂM: Lc 9, 46-50

Khi ấy, các mộn đệ nghĩ ngợi trong lòng rằng ai trong các ông sẽ là người cao trọng nhất. Chúa Giêsu thấu biết tư tưởng trong lòng các ông, Người liền dẫn một trẻ nhỏ tới, để đứng bên cạnh Người, và bảo các ông rằng: "Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Đấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất". Gioan lên tiếng thưa Người rằng: "Lạy Thầy, chúng con thấy một người kia lấy danh Thầy mà trừ quỷ, và chúng con đã ngăn cản nó, vì nó không theo Thầy cùng với chúng con". Chúa Giêsu bảo ông rằng: "Các con chớ ngăn cản, vì ai không chống nghịch các con, tức là thuận với các con".

 

SUY NIỆM
TRỞ NÊN VĨ ĐẠI

“Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy!”.

Phillip Brooks nói, “Cách thực sự để khiêm tốn không phải là khom lưng cho đến khi bạn nhỏ hơn chính mình, mà là đứng ở ‘độ cao thực’ so với một bản chất cao hơn nào đó. Điều này cho thấy sự ít ỏi thực sự của cái ‘được gọi’ là vĩ đại nơi bạn. Vậy mà, càng nên bé nhỏ, bạn càng ‘trở nên vĩ đại!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Càng nên nhỏ bé, bạn càng ‘trở nên vĩ đại!’”. Tư tưởng của Phillip Brooks được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay. Ai ‘hạ mình’ trước Chúa, ‘nhún mình’ trước người; kẻ ấy ‘trở nên vĩ đại!’. Như một em bé, Gióp hạ mình trước Chúa; cũng với một em bé đứng bên cạnh mình, Chúa Giêsu dạy bài học khiêm nhường, “Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy!”.

Bài đọc Gióp kể lại cuộc đối thoại giữa Chúa và Satan. Thật thú vị, đầu dây mối nhợ, Chúa đem Gióp ra khoe như khoe ‘cục cưng’ của mình; đúng hơn, Ngài ném Gióp trước Satan như một thách thức, “Ngươi có để ý đến Gióp, tôi tớ của Ta không? Chẳng có ai trên đời này giống như nó: vẹn toàn, ngay thẳng, kính sợ Chúa và lánh xa điều ác!”. Satan dể duôi, “Ngài cứ thử đưa tay đánh vào mọi tài sản của nó xem, hẳn nó sẽ nguyền rủa Ngài thẳng mặt!”. Phóng lao theo lao, Chúa phó mọi tài sản của Gióp vào tay Satan, trừ mạng sống ông. Vậy là tai ương dồn dập ập xuống Gióp; Gióp mất con trai, con gái, chiên bò… không còn gì cả. Nhưng chẳng một lời trách móc; trái lại, Gióp thêm lòng yêu mến, “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó trần truồng; Chúa đã ban cho, Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng Danh Chúa”. Nhờ cậy trông vào Chúa như lời Thánh Vịnh đáp ca, “Xin Chúa lắng tai và nghe tiếng con cầu!”, Gióp vượt qua tất cả. Hú hồn! Chúa toàn thắng Satan; Ngài ban cho Gióp nhiều hơn trước. Gióp ‘trở nên vĩ đại!’.

Với bài Tin Mừng, khi biết các môn đệ nghĩ ngợi trong lòng ai là người lớn nhất, Chúa Giêsu đã thực hiện một cử chỉ ấn tượng, bằng cách đặt một đứa trẻ bên cạnh mình để cho họ thấy ai thực sự là người lớn nhất trong Nước Trời. Chúng ta đừng ngạc nhiên khi thấy các môn đệ tranh cãi xem ai là người lớn nhất! Chúng ta không làm điều tương tự sao? Ham muốn địa vị và quyền lực dường như đã tiềm ẩn trong máu mỗi người. Ai lại không ấp ủ tham vọng trở thành một “ai đó”, được người khác ngưỡng mộ, hơn là trở nên “không ai?”.

Vậy một trẻ nhỏ có thể tiết lộ cho chúng ta điều gì về sự vĩ đại? Trẻ em trong thế giới cổ đại không có quyền, vị trí hoặc ưu tiên; trẻ ở dưới cùng của bậc thang xã hội, phục vụ người lớn như một tôi tớ. Cử chỉ đặt một trẻ bên cạnh, nâng nó lên trước các môn đệ cho thấy sự tôn trọng của Chúa Giêsu. Ngay cả ngày nay, chủ nhà vẫn để vị khách danh dự ngồi bên phải của mình. Ai là người lớn nhất trong Nước Trời? Kẻ khiêm nhường mang thân phận của một tôi tớ!

Anh Chị em,

“Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy!”. “Tiếp đón em nhỏ này” nghĩa là nên bé nhỏ! Chúa Giêsu là khuôn mẫu “trở nên bé nhỏ” của chúng ta. Trong Thánh Thể, Đấng Vĩ Đại trở nên bé nhỏ để đến với chúng ta. Đón tiếp Đấng Vĩ Đại, ngày càng nên giống Ngài, con người ‘trở nên vĩ đại’. Chúa Giêsu ước mong mỗi người chúng ta ngày càng nên giống Ngài. Giống Ngài trong yêu thương, giống Ngài trong phục vụ; giống Ngài trong việc buông mình cho Thiên Chúa Cha, giống Ngài trong việc tự hiến cho con người. Cũng thế, khi chúng ta làm những việc nhỏ mọn bởi tình yêu dành cho Đấng Vĩ Đại, Đấng đã hiến mình cho chúng ta, chúng ta ‘trở nên vĩ đại’. Chúa muốn chúng ta trở nên những chiếc bình rỗng để Ngài có thể đổ đầy vinh quang, quyền năng và tình yêu Ngài; để từ đó, chúng ta trở nên những dụng cụ ân sủng của Ngài, tràn dâng cho người khác. Chính lúc ấy, chúng ta thực sự ‘trở nên vĩ đại!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, để làm vinh danh Chúa, những gì con nhận cũng là những gì con trao. Cho con biết cúi xuống, trở nên một người phục vụ. Và đó là phương thế con ‘trở nên vĩ đại!’”, Amen.

 


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

92