Sidebar

Thứ Hai
22.04.2024

Thứ Ba ngày 19 tháng 12: Những con đường đáng kinh ngạc

zacharias

PHÚC ÂM Lc 1, 5 – 25

 Thời vua Hê-rô-đê cai trị miền Giu-đê, có một vị tư tế thuộc nhóm A-vi-gia, tên là Da-ca-ri-a; vợ ông tên là Ê-li-sa-bét cũng thuộc dòng tộc tư tế A-ha-ron. Hai ông bà đều là người công chính trước mặt Thiên Chúa, sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì. Nhưng họ lại không có con, vì bà Ê-li-sa-bét là người hiếm hoi, và cả hai đều đã cao niên.

 Vậy một ngày kia ông Da-ca-ri-a đang lo việc tế tự trước nhan Thiên Chúa khi đến phiên của nhóm ông. Theo tục lệ của hàng tư tế, ông đã trúng thăm được vào dâng hương trong Đền Thờ của Đức Chúa. Trong giờ dâng hương đó, toàn thể dân chúng cầu nguyện ở bên ngoài.

 Bấy giờ một sứ thần của Chúa hiện ra với ông, đứng bên phải hương án. Thấy vậy, ông Da-ca-ri-a bối rối, và phát sợ. Nhưng sứ thần bảo ông: “Này ông Da-ca-ri-a, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin: bà Ê-li-sa-bét vợ ông sẽ sinh cho ông một con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gio-an. Ông sẽ được vui mừng hớn hở, và nhiều người cũng được hỷ hoan vì con trẻ chào đời. Vì em sẽ nên cao cả trước mặt Chúa. Em sẽ không uống rượu và thức có men. Em sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ. Em sẽ đưa nhiều con cái Ít-ra-en về với Đức Chúa là Thiên Chúa của họ. Được đầy thần khí và quyền năng của ngôn sứ Ê-li-a, em sẽ đi trước mặt Chúa, để đưa tâm hồn cha ông quay về với con cháu, để làm cho tâm tư kẻ ngỗ nghịch lại hướng về nẻo chính đường ngay, và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa.” Ông Da-ca-ri-a thưa với sứ thần: “Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên.” Sứ thần đáp: “Tôi là Gáp-ri-en, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông. Này đây ông sẽ bị câm, không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không tin lời tôi, là những lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời đúng buổi.” Dân chúng đợi ông Da-ca-ri-a, và lấy làm lạ sao ông ở lại trong cung thánh lâu như thế. Lúc đi ra, ông không nói với họ được, và họ biết là ông đã thấy một thị kiến trong cung thánh. Còn ông, ông chỉ làm hiệu cho họ và vẫn bị câm.

Khi thời gian phục vụ đã mãn, ông trở về nhà. Ít lâu sau, bà Ê-li-sa-bét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng. Bà tự nhủ: “Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người đoái thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời.”

SUY NIỆM

NHỮNG CON ĐƯỜNG ĐÁNG KINH NGẠC

“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”.

“Chúng ta đã quen nghe tin xấu! Hầu hết những ‘tin tức’ được coi là ‘tin tức’ trên các ‘chương trình tin tức’ gần như là tin xấu. Những điều sai trái trên thế giới xem ra luôn đáng để đưa tin hơn những điều đúng đắn. Vì thế, khi nghe một tin tốt, chúng ta có thể nghi ngờ về nó; liệu có đúng không? Và chúng ta bắt đầu tìm kiếm những nhược điểm trong đó!” - Martin Hogan.

Kính thưa Anh Chị em,

“Liệu có đúng không?” cũng là những gì câu chuyện ly kỳ Tin Mừng hôm nay tường thuật! Zacharia, người được sứ thần Gabriel truyền đạt một tin tốt: Elisabeth, vợ ông, sẽ sinh cho ông một con trai. Nhưng với ông, nó quá tốt để trở thành sự thật! “Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”. Lý luận của con người thường nông cạn; vì thế, nó đánh mất bao cơ hội để có thể hiểu được ‘những con đường đáng kinh ngạc’ của Thiên Chúa.

Zacharia không cho phép mình tận hưởng một tin tốt lành đến thế để có thể vui mừng vì nó. Việc không tin dẫn ông đến việc mất ‘khả năng nói’. Việc không chịu lắng nghe, hoặc không lắng nghe kỹ dẫn chúng ta đến chỗ không tin. Như Zacharia, bạn và tôi có thể chậm nghe những tin mừng, kể cả tin mừng về những sáng kiến yêu thương Chúa dành cho mình qua Chúa Giêsu. Chúng ta nghĩ, đây có thể là tin tốt cho người khác, nhưng với tôi thì không. Hãy dành cả ngày sống để lắng nghe những thông điệp của Chúa; đặc biệt trong Lời của Ngài! Hãy dành cả cuộc đời để học cách lắng nghe Tin Mừng! Hãy tiếp thu nó, để nó định hình chúng ta là ai, làm gì, nói gì và nói như thế nào hầu có thể khám phá ‘những con đường đáng kinh ngạc’ của Ngài!

Bài đọc Thủ Lãnh hôm nay cho thấy mẫu gương lặng thinh đáng bắt chước của vợ chồng Manôac trước tin vui của sứ thần. Bà mẹ được báo cho biết sẽ sinh một con trai, Bà đi vào và nói với chồng rằng, “Một người của Thiên Chúa đã đến gặp tôi”. Họ đã tin, Samson đã chào đời. Và hai người đã có thể cất lên “Miệng chứa chan lời tán tụng Chúa, suốt ngày con chẳng ngớt tôn vinh Ngài” như lời Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”. Khi Thiên Chúa kéo ai vào sự hiện diện của Ngài, Ngài muốn người ấy tĩnh lặng trước mặt Ngài để có thể lắng nghe Ngài. Bạn có chăm chú lắng nghe tiếng Chúa và suy gẫm lời Ngài với lòng tin tưởng, cậy trông không? Hay bạn thường lý luận và tệ hơn, với những lý luận ‘thuần thế tục’. Zacharia chưa đủ cởi mở trước những đường lối khôn lường của Thiên Chúa và sự hiểu biết của ông chỉ ở tầm thấp. Tin Mừng mời gọi chúng ta mở lòng đón nhận ‘những con đường đáng kinh ngạc’ của Thiên Chúa; đồng thời cảnh báo chúng ta rằng, những ‘kỳ vọng hạn chế’ của chúng ta nơi Thiên Chúa có thể cản trở công việc của Ngài và cũng có thể khiến chúng ta kém sống động hơn với những gì Ngài đã dự định cho mỗi người.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con lặng thinh và chìm sâu vào trong trước mỗi thông điệp của Chúa; bằng không, con sẽ đánh mất cơ hội khám phá ‘những con đường đáng kinh ngạc’ Chúa dành cho con!”, Amen.

Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

93    19-12-2023