Sidebar

Thứ Tư
10.08.2022

Trung thành vác thập giá

shutterstock249294676660x350
Chúa Giêsu và Đức Maria trên đường khổ nạn
Ảnh tại Nhà thờ Chánh toà Thánh Rumboldt ở Mechelen, Bỉ


“P
hần anh em là những kẻ phải chịu đau khổ ít lâu, chính Thiên Chúa sẽ cho anh em được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường.(1 Pr 5,10)

Khi Đức Kitô chịu chết trên thập giá, Người đã tiêu diệt tội lỗi. Nhờ cái chết của Người, chúng ta được ơn cứu độ. Mặc dù chúng ta có thể phải chịu đau khổ ở đời này, nhưng nếu chúng ta kiên trì đến cùng, Người sẽ ban cho chúng ta phần thưởng là ơn cứu độ muôn đời. Là những người môn đệ trung tín của Đức Kitô, chúng ta phải vác thập giá của mình hàng ngày, như Người đã thôi thúc chúng ta. Chúng ta có thể đón nhận thập giá theo nhiều cách, một số cách có vẻ huy hoàng, còn một số cách khác thì lại không được như vậy. Tuy nhiên, tất cả mọi thập giá được vác một cách trung thành đều đẹp lòng Chúa.

Chúng ta có thể bị cám dỗ để phê bình giá trị của những đau khổ nơi mình qua nhận thức của người khác. Nhưng làm như vậy sẽ không thể đương đầu nỗi với sự khôn ngoan theo kiểu thế gian, điều vốn là “sự điên rồ đối với Thiên Chúa” (1 Cr 3,19). Sự kiên trì tuân theo ý muốn của Thiên Chúa đòi hỏi sự tín trung vào kế hoạch của Người, ngay cả khi kế hoạch đó không phù hợp với lòng mong đợi của chúng ta.

Tình yêu của Đức Kitô dành cho nhân loại, được thể hiện trên thập giá, là không thể suy thấu. Nhưng vào Thứ Sáu Tuần Thánh đầu tiên đó, hầu như không ai tạ ơn Người. Một trong những người thân cận nhất của Người đã phản bội Người và đám đông người ta đã chế nhạo Người. Người đã bị đánh đập, bị xúc phạm và bị làm cho ô nhục. Nhưng Người vẫn kiên trì theo đuổi ơn cứu độ dành cho những ai mong muốn Người phải chết.

Điều gì đã khiến Chúa Giêsu Kitô phải gánh chịu nhiều đau khổ, vốn không sinh ích lợi gì cho chính Người? Chỉ là vì tình yêu. Tình yêu đối với nhân loại. Chúa Giêsu Kitô mong muốn điều tốt đẹp từ chúng ta, Người mong muốn được đền đáp bằng tình yêu của chúng ta, mặc dù Người chẳng cần đến nó. Tình yêu của chúng ta dành cho Thiên Chúa mang lại lợi ích cho chúng ta nhiều hơn là cho chính Người, vì nhờ đó, chúng ta đạt đến ơn cứu độ muôn đời. Chính bởi tình yêu dành cho chúng ta, mà Chúa Kitô đã bày tỏ tình yêu của Người đối với Chúa Cha. “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người.” (Ga 4,34) Bằng cách độ nhân loại, Người đã làm hài lòng Chúa Cha một cách hoàn hảo và để lại cho chúng ta một gương mẫu. Vì vậy, noi gương Người, chúng ta phải làm cho của ăn nuôi dưỡng chính mình là không ngừng làm theo ý muốn của Thiên Chúa.

Nhờ ý thức về tội lỗi và sự bất xứng của mình, chúng ta có thể lớn lên trong tình yêu dành cho Thiên Chúa. Bất chấp những khuynh hướng xấu của chúng ta, Thiên Chúa yêu thương chúng ta cho đến chết, và muốn chúng ta không ngừng chịu đựng những thử thách vì Người. Trong những đau khổ của Đức Kitô, chúng ta thấy rằng “vì Chúa thương ai thì mới sửa dạy kẻ ấy, và có nhận ai làm con thì Người mới cho roi cho vọt.” (Dt 12,6). Thiên Chúa cho phép chúng ta trải qua thử thách để chúng ta có thể chứng tỏ tình yêu của mình dành cho Người bằng lòng kiên nhẫn chịu đựng để vâng theo những giới răn của Người. Chúng ta không phải chịu bất kỳ sự cám dỗ nào mà Người không ban cho chúng ta sức mạnh để chống chịu. Bất chấp sự yếu đuối của chúng ta, chúng ta có thể tin tưởng rằng Thiên Chúa sẽ giải thoát chúng ta khỏi mọi sự dữ, cho dù chúng ta có đau khổ đến đâu đi chăng nữa. Người đưa chúng ta vượt qua thử thách để khiến chúng ta tin cậy và yêu mến Người hơn. Bằng cách tự mình từ bỏ những gì là gần gũi và vật chất để theo đuổi những gì không thể nhìn thấy, chúng ta thực hiện một hành động yêu thương dành cho Thiên Chúa. Hành động của chúng ta phải xuất phát từ lòng bác ái và hướng đến thuộc tính lớn nhất của Thiên Chúa lòng thương xót bờ của Người.

Mặc dù tập trung quá nhiều vào tội lỗi có thể dẫn đến tuyệt vọng, nhưng sự tập trung lành mạnh vào thực tế tội lỗi và cách để xa tránh nó bằng mọi giá nhắc nhở chúng ta về sự cần thiết từ lòng thương xót của Thiên Chúa. Nếu chúng ta không hiểu thấu được đau khổ mà tội lỗi gây ra cho Chúa Giêsu Kitô, hay hậu quả vĩnh viễn mà tội lỗi gây ra, thì chúng ta sẽ dần dần tự mãn về mối tương quan của mình với Thiên Chúa. Bằng cách quy phục lòng nhân từ của Thiên Chúa, chúng ta dâng lên Người những lời tạ ơn lớn nhất có thể. Chúng ta “hoàn thành những gì còn thiếu trong cuộc khổ nạn của Chúa Kitô” (Cl 1,24). Điều này không có nghĩa là chúng ta phủ nhận ơn cứu độ một lần và mãi mãi mà hy tế của Người đã hoàn tất. Thay vào đó, chúng ta thừa nhận rằng ơn cứu độ vẫn chưa đến được với nhiều người: những người không biết Đức Kitô và những người đã từ khước Người, và Thiên Chúa muốn chúng ta tham dự vào việc loan truyền ơn cứu độNgười ban cho tất cả mọi người. Bằng những đau khổ của mình, chúng ta mưu cầu ơn cứu độ cho họ, và cho chính chúng ta. Chúng ta trở thành những Đức Kitô bé nhỏ, hợp nhất tất cả những đau khổ và hy sinh của chúng ta cho Cuộc Khổ Nạn Đau Thương Nhất của Người.

Cho dù công phúc từ những đau khổ chúng ta tích lũy được là gì đi chăng nữa, thì chúng chỉ đạt đến mức như vậy theo cách mà Thiên Chúa đã ban cho chúng. Nói cách khác, sau cùng, chỉ có lòng thương xót của Người mới đủ cho tất cả mọi sự. Người trộm lành đã trở thành vị thánh đầu tiên được tuyên phong (được tuyên thánh bởi chính Chúa Giêsu Kitô) khi Người phó mình cho lòng thương xót của Thiên Chúa đến những giây phút cuối cùng. Ở phía bên này của sự sống đời đời, không bao giờ là quá muộn để chúng ta ăn năn sám hối. Vì vậy, khi còn thời gian, chúng ta hãy vác thập giá của mình. Nếu chúng ta làm mọi sự vì tôn vinh Thiên Chúa ơn cứu độ cho các linh hồn, chúng ta sẽ tuân theo ý muốn của Thiên Chúa đến mức hoàn hảo. Tuy nhiên, trong khi phải không ngừng cố gắng để đạt đến sự hoàn hảo này, chúng ta nhận ra rằng mình còn là tội nhân, luôn luôn cần đến lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Nhờ lòng kiên trì trung thành vác thập giá của mình, dần dần chúng ta sẽ trở nên những tấm gương trung kiên chịu đựng lâu dài của lòng nhân từ đầy yêu thương này.

Lần sau khi phải đấu tranh nhờ lòng kiên trì vượt qua những đau khổ của mình, chúng ta hãy nhớ lại Cuộc Thương Khó của Đức Kitô và tình yêu lớn lao của Người dành cho chúng ta, cũng như tội lỗi của chúng ta và việc cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa. Khi nhận ra sự bất xứng của mình, chúng ta hãy hạ mình xuống, trông cậy nơi Thiên Chúa. Lần sau khi rước lễ, chúng ta hãy thật lòng nói chuyện với Chúa Kitô, phó thác mọi sự cho Người. Cuộc sống của chúng ta sẽ khởi sắc “tươi thắm như cỏ nội hoa đồng, một cơn gió thoảng là xong, chốn xưa mình ở cũng không biết mình. Nhưng ân tình Chúa thiên thu vạn đại” (Tv 103,15-17). Vì vậy, chúng ta hãy kiên vững trong lòng thương xót của Thiên Chúa, kiên trì gánh vác mọi sự, vì biết rằng trong từng giây từng phút, chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của sự sống đời đời.

Tác giả: Edward Kerwin - Nguồn: Catholic Exchange (01/7/2022)
Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên

119