Sidebar

Thứ Bảy
27.11.2021

14102021192516

Tôi biết em qua lời kể của một người bạn là nữ tu cũng đang thiện nguyện tại bệnh viện. Qua người bạn này, tôi biết em là một người trẻ sống hiền lành chất phác và có hiểu với gia đình. Ngoài ra em rất nhiệt huyết, hăng say dấn thân phục vụ, sẵn sàng cộng tác với giáo xứ, với các nữ tu và mọi người trong các hoạt động công ích.

Trong dịp Sài Gòn giãn cách, em đã hăng say sẵn sàng mang đồ nhu yếu phẩm cho các khu cách ly, cho những người khó khăn. Nhưng thật không may khi em bị lây nhiễm covid và lây sang cho cả gia đình. Mặc dầu thế, em cũng như gia đình không có một lời than trách, không phàn nàn nhưng hoàn toàn phó thác của một người tin vào Thiên Chúa.

Biết câu chuyện của em và gia đình, khi đến làm việc ở ICU 2A, nơi bác sĩ và điều dưỡng đang chăm sóc em. Tôi vừa thấy thương lại vừa cảm phục em, một người trẻ đầy sức sống, một người đã có tuổi trẻ cống hiến những gì đẹp nhất của đời mình cho cộng đồng và người khác. Người bạn nhờ tôi quan tâm đến em hơn một chút nhưng thật sự nhìn em, tôi không biết quan tâm cách gì ngoài việc cầu nguyện cho em và gia đình được bình an.

Sau một ngày gặp em, tôi có nhiều suy tư về thân phận con người, về covid, về sự dấn thân và tôi ước rằng em sẽ bình phục để trở về với gia đình, giáo xứ và cộng đồng. Tôi mong với sự nỗ lực hết mình của đội ngũ nhân viên y tế và lời cầu nguyện của mọi người sẽ có một phép lạ xảy ra, để có thể viết một câu chuyện với cái kết có hậu cho những người tốt như em.

Nhưng hôm qua nhận được tin là em đã được Chúa gọi về với Ngài. Lòng tôi lắng lại…rồi tự hỏi phải chăng lời cầu nguyện của mọi người dành cho em chưa thật sự sốt sắng. Tại sao một người tốt như em lại ra đi quá sớm, tại sao …và tại sao…?

Em đã ra đi khi bao dự tính của tuổi trẻ còn dở dang, của sự chờ đợi trở về từ người thân và gia đình. Em đã ra đi âm thầm, không có người thân bên cạnh, không cho những người được em giúp đỡ nói lời cảm ơn. Âm thầm như cách em làm thiện nguyện, âm thầm như những hạt giống em gieo xuống cuộc đời này, gieo xuống những vùng đất em đã đi qua.

Mặc dầu nhìn bên ngoài em ra đi một mình và cô đơn. Nhưng tôi biết rằng người thân, gia đình và chúng tôi vẫn ở bên cạnh em qua lời cầu nguyện, qua tình yêu thương dành cho em. Hơn thế nữa, tôi tin rằng trong giây phút xa lìa nhân thế, em đã được đón nhận bởi các thiên thần của Thiên Chúa. Các thiên thần đón em về với Cha, Người là chủ sự sống, Người như đang nói với em “con đã làm theo ý Cha trao ban khi dựng nên con”. Cha hiểu em hơn chính cả em, hay nói như mẹ Têrêsa Calcutta “đến cuối cùng thì chỉ là vấn đề giữa ta với Thiên Chúa là điều hệ trọng nhất”. Nhìn trong tương quan cuối cùng giữa em với Chúa, tôi như thấy em mỉm cười và hát “nếu một mai tôi bay lên trời thì người ơi tôi đã sống rất thảnh thơi…. Nếu một mai, tôi có đi qua đời thì người ơi tôi đã sống rất tuyệt vời” (1).

Quả thật, qua những câu chuyện nghe kể về em, tôi biết em đã rất thảnh thơi để tạm biệt cõi đời này, em đã sống một cuộc sống rất tuyệt vời trong sự trao ban. Em đã sống trọn vẹn lời dạy của Cha về giới luật yêu thương, về tình nhân loại và con người. Viết những dòng này như tạm biệt và cũng là lời cảm ơn của tôi dành cho những người như em.

Cảm ơn vì em đã cho tôi biết giá trị một cuộc sống không quyết định ở thời gian sống dài ngắn nhưng là ở việc sống như thế nào khi ta hiện hữu trong cuộc đời.

Cảm ơn vì em cho tôi biết rằng trong mọi hoàn cảnh sống dù khó khăn thế nào cũng có quyền chọn lựa trao ban hay khép lại, chọn lựa dấn thân hay tích lũy cho bản thân.

Cảm ơn vì em đã cho tôi cũng như những người khác can đảm hơn, âm thầm hơn và đón nhận hơn trong việc làm chứng nhân của Tin Mừng.

Cảm ơn vì qua đức tin và sức sống, em cho tôi hiểu thế nào là sống thực sự. Biết rằng khi trao ban sự sống cho người khác chính là lúc ta được đón nhận sự sống đời đời của Cha chúng ta, một sự sống cho ta hạnh phúc viên mãn.

Cảm ơn vì em cho tôi hiểu rằng, những hạt giống ta gieo xuống dù âm thầm vẫn sinh ra muôn vàn bông hạt. Em đã khóc khi được sinh ra khi mọi người vui cười và em đã sống một cuộc đời thanh thản để khi em ra đi trong bình an mà mọi người đang tiếc thương.

Tiếc thương và lưu luyến vì phải xa một con người đã yêu thương người thân cũng như người xa lạ, một người luôn vãi gieo hạt giống cho những mảnh đất nơi mình đến dù trong bão giông hay nắng gắt đi nữa.

Dù là tiếc thương nhưng tôi cũng ấm lòng khi nghĩ về em. Ấm lòng vì giữa những lúc nhiều người như sợ hãi và co mình vì đại dịch thì vẫn có đó những chứng nhân của Tin Mừng. Giữa những gam màu u ám của đại dịch, của cái chết thì em đã cho thấy đức tin và niềm hi vọng Kitô giáo luôn cho chúng ta biết vượt lên khi đối diện của bóng đêm sự dữ. Chính những hạt giống em âm thầm gieo vãi sẽ tiếp tục được nhiều bạn trẻ, tu sĩ và nhiều người tiếp tục chăm sóc rồi trổ bông và cho trái đất được tái sinh với một sức sống mới, một diện mạo mới với sự cộng tác của mọi người thiện chí trên toàn thế giới.


Tác giả: Hoàn Phạm, Hội Thừa Sai Việt Nam - Nguồn: Tổng Giáo Phận Sài Gòn (15/10/2021)

--------------
(1) Lời bài hát “Nếu một mai tôi bay lên trời” của Hứa Kim Tuyền.

76