Cuộc sống này, ngoài Đấng Tạo Hóa ra thì không một ai có thể biết trước được tương lai của vũ trụ, vạn vật và con người. Tôi là người ngoại đạo, sinh trưởng trong một gia đình theo tín ngưỡng thờ cúng ông bà tổ tiên. Gia đình tôi sống trong một làng theo đạo công giáo, đó cũng là một hồng ân Chúa dành cho tôi, để tôi tìm hiểu về Ngài. Ngôi thánh đường của xứ đạo được hình thành và xây dựng ở những năm đầu của thế kỷ trước, được phủ đầy những mảng rêu xanh đã nhuốm màu thời gian. Khuôn viên giáo xứ khá rộng và yên tĩnh, được bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ toát lên vẻ trang nghiêm. Phía trước bên tay trái ngôi thánh đường là đài Đức Mẹ Maria. Những lúc mệt mỏi vì học tập, căng thẳng trong thi cử tôi đều đến đây, ngồi dưới hàng ghế đá để thư giãn, lấy lại tinh thần và tìm lại chính mình.
Thời gian thấm thoát trôi qua, giờ đây tôi đã là một cậu sinh viên năm 4 đại học. Mùa hè năm đó, tôi về nhà thăm gia đình và nghỉ ngơi sau một năm mệt mài đèn sách. Về tới nhà, tôi vội vàng chạy lên đài Đức Mẹ như một thói quen của tuổi thơ. Tôi ngước lên tượng Đức Mẹ, Mẹ vẫn đứng đấy như chờ đợi trông mong con cái Mẹ. Tôi thấy lòng bình an một cách lạ thường, tôi chẳng biết nói gì, cầu gì, xin gì với Mẹ cả vì tôi là người ngoại đạo, chỉ biết ngắm nhìn Mẹ thôi. Chợt giật mình vì có tiếng chào phía sau :
- Chào anh Hoàng, anh khỏe không? Anh mới về nghỉ hè à?
- Vâng, cảm ơn em! Em là …?
- Em biết anh, nhưng anh không biết em đâu.
- Em tên là Ngân con ông bà Quang, cùng xóm với anh đó.
Những tháng nghỉ hè trôi qua, tôi phải trở lại trường tiếp tục học năm cuối và tập chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp đại học. Tôi và em vẫn lên lạc với nhau qua điện thoại, qua mạng xã hội, tôi nhận ra tôi đã yêu em mất rồi nhưng không dám thổ lộ với em. Phần lớn những lần nói chuyện của chúng tôi là em nói về đạo cho tôi nghe, nhiều khi tôi không hiểu nhưng vẫn muốn nghe chỉ vì tôi muốn được nói chuyện với em.
- Chào anh, anh đợi em lâu chưa?
- Ừ, anh cũng vừa đến thôi, hình như em không được khỏe?
- Dạ, em có chút chuyện buồn về tình cảm.
Tôi vội vàng an ủi em, tôi nhìn em đau buồn và xót xa trong lòng, tôi biết tình yêu sâu đậm mà em dành cho Nam vẫn như cũ. Tôi lấy hết can đảm của mình để thổ lộ ra tình cảm của mình dành cho em, thực sự trong hoàn cảnh này mà tỏ tình với em thì không đúng, và tôi cũng không nghĩ nó xẩy ra như vậy. Em im lặng nghe tôi nói hết, em chỉ nhìn về phía trời xa xăm mà không nói gì. Tôi nhìn em như hi vọng tình cảm của mình sẽ được đáp trả. Ngồi một lúc em nói với tôi, trước giờ em luôn xem tôi như một người anh trai, và cho em thời gian để em suy nghĩ rồi trả lời với tôi. Tôi nhìn Đức Mẹ tôi cầu xin Đức Mẹ cho tôi và em thành đôi, tôi sẽ làm tất cả để cho em được hạnh phúc.
Ba ngày sau, em gọi điện thoại cho tôi và nói đồng ý làm bạn gái của tôi. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy hạnh phúc thực sự trong tình yêu, tôi tạ ơn Chúa và Đức Mẹ đã nhậm lời tôi. Tôi cũng biết em đồng ý làm bạn gái tôi là muốn quên đi Nam và chuyện tình buồn cũ để Nam quên em đi mà ở lại chủng viện. Tôi không quan tâm đến chuyện đó, tôi chỉ suy nghĩ đơn giản tình cảm tôi sẽ từ từ vun vén và sẽ có lúc em hiểu được tình cảm chân thành của tôi.
Rửa tội là điều kiện đầu tiên mà em nói với tôi, và dĩ nhiên tôi xin được rửa tội và trở thành người Kitô hữu đó cũng là mong ước từ lâu của tôi. Em trở thành cô giáo lý viên của tôi, em dạy tôi giáo lý cơ bản về đạo và cùng nhau tham dự khóa học giáo lý hôn nhân của giáo xứ tổ chức. Sau 3 tháng, chúng tôi hoàn thành khóa học. Trong thời gian này, nhiều khi tôi thấy em buồn, thấy em khóc thầm, có lẽ em vẫn nhớ đến Nam, mối tình cũ cũng là mối tình đầu của em. Tôi chẳng có chút ghen tuông mà lại thương cô ấy nhiều hơn.
Chúng tôi đang tính đến chuyện tổ chức đám cưới thì đột nhiên Nam trở về nhà, và tìm gặp em để nối lại tình cũ. Nam không đi tu nữa, mà xin ra khỏi chủng viện trở về nhà luôn, và thú nhận rằng mình không có ơn gọi tu trì. Em hẹn gặp gặp tôi vừa khóc vừa nói lời xin lỗi, và xin hủy chuyện đám cưới vì em chưa hề có tình cảm với tôi, còn Nam và em rất yêu nhau và không thể sống nếu thiếu nhau. Cả bầu trời hi vọng trong tôi giờ sụp đổ hoàn toàn, tôi đau buồn đến nỗi không nói được điều gì, nghẹn cứng lại. Em vừa khóc vừa nói xin lỗi tôi. Tôi trở về nhà như người mất hồn, lao vào phòng mà trong đầu không ngừng nghĩ về em. Tôi chợt nghĩ về Đức Mẹ, tôi dậy và chạy thẳng lên đài Đức Mẹ. Quỳ trước tượng Đức Mẹ, tôi trách Chúa và Đức Mẹ sao để chuyện tình cảm của tôi ra nông nỗi như vậy. Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc vì một người con gái. Bất ngờ tôi nghe tiếng gọi từ phía sau :
- Chào con, con có chuyện gì buồn ạ.
- Con chào cha, con và Ngân vừa chia tay cha ạ.
- Hôm học giáo lý hôn nhân, cha thấy hai con cười đùa hạnh phúc vậy mà. Đúng là chuyện tình cảm nam nữ không biết thế nào mà lần.
- Dạ, con cũng không biết nữa. Chắc từ nay về sau con sẽ không yêu đương gì nữa đâu.
- Con muốn đi tu làm linh mục không ?
- Dạ, thưa cha con chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, với lại con mới được rửa tội. Chúa có chọn con không cha?
- Cha không biết, Chúa chọn những người ngài muốn con ạ.
- Vậy, xin cha hướng dẫn và dạy giáo lý cho con.
- Ừh, cha đồng ý.
- Bố không đồng ý, bố mẹ đồng ý cho con vào đạo, nhưng không muốn con đi tu, đi tu thì không thể lấy vợ, không lập gia đình thì không có người nối dõi là không làm tròn trách nhiệm với tổ tiên.
- Mẹ cũng nghĩ như bố, con nên suy nghĩ lại. Đang yên đang lành đòi đi tu.
Sống trong chủng viện, tôi được sống trong bình an, sống trong tình yêu và chia sẽ của anh em cùng chí hướng, tôi muốn yêu tất cả chứ không muốn yêu riêng một ai. Thiên Chúa tạo thành con người và chuẩn bị cho mỗi người một ơn gọi, ai sống đúng với ơn gọi của mình thì có hạnh phúc thực sự và viên mãn. Tôi luôn cầu xin Chúa soi sáng cho bố mẹ tôi, sớm nhận biết Thiên Chúa là Đấng yêu thương, Đấng dựng nên trời đất và nguồn mạch mọi điều thiện hảo. Tôi hằng cảm tạ Chúa vì những gì Ngài làm cho tôi, không chỉ cho tôi trở nên con cái của Ngài mà còn cho tôi một hồng ân đặc biệt, cho tôi sống đời dâng hiến để trở thành người mục tử yêu thương và chăm sóc đoàn chiên của Ngài.
Gioan B. Nguyen Anh






