MỚI

11:13
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong
Giáo Phận Vĩnh LongBlogSuy NiệmTác giả Lm. Dominic Minh AnhThứ Ba, Tuần 18 TN – A: Sự kỳ diệu của cô đơn

Thứ Ba, Tuần 18 TN – A: Sự kỳ diệu của cô đơn

wonders-of-solitude1

PHÚC ÂM Mt 14, 22 – 36

 

Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy!”, và sợ hãi la lên. Đức Giê-su liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Ông Phê-rô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” Đức Giê-su bảo ông: “Cứ đến!” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Hỡi kẻ kém lòng tin! Sao lại hoài nghi?” Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa!”

 Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét. Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo choàng của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được cứu chữa.

 

SUY NIỆM

SỰ KỲ DIỆU CỦA CÔ ĐƠN

“Giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Ngài vẫn ở đó một mình!”.
“Một là tự tử, hai là về thành phố, ba là ôm chặt Chúa!”. Đó là chia sẻ của cha René Voillaume khi ngài nói đến ‘thời gian nhà tập’ của một Tiểu Đệ Chúa Giêsu tại sa mạc Sahara, nơi nhiệt độ thông thường có thể lên đến 58°C và lạnh dưới – 45°C!
Kính thưa Anh Chị em,
Không phải đợi đến ngày vào sa mạc Sahara, Chúa Giêsu mới chọn ‘ôm chặt Chúa’; nhưng trong suốt cuộc sống của mình, Ngài đã luôn ôm chặt Chúa Cha. Thật thú vị, với ý tưởng này, Tin Mừng hôm nay hé lộ ích lợi của cô đơn; đúng hơn, ‘sự kỳ diệu của cô đơn!’.
Khi bạn coi việc ở một mình là cô đơn, Chúa Giêsu coi nó là cô tịch; khi bạn coi cô tịch là lãnh địa của trống vắng, Chúa Giêsu coi nó là lãnh địa của gặp gỡ; khi bạn chạy trốn cô tịch, Chúa Giêsu đi tìm nó! Nhờ kiên trì ôm chặt Chúa Cha như Chúa Giêsu, bạn và tôi mới có thể cảm nhận ‘thiên đàng của những gặp gỡ’, cảm nhận ‘sự kỳ diệu của cô đơn!’. Tuy nhiên, điều làm cô đơn trở nên kỳ diệu là một cô đơn đầy Chúa, một cô đơn ‘ôm lấy Chúa và được Chúa ôm lấy’, chứ không phải cô đơn theo nghĩa cô độc nghèo nàn!
Sau khi giải tán dân, Chúa Giêsu lên núi một mình để cầu nguyện. Quan trọng, để cầu nguyện! Ngài sẵn sàng rời bỏ sự vồ vập của đám đông để ở một mình với Chúa Cha, một điều gì đó mà Ngài khắc khoải mỗi ngày. Khác với Chúa Giêsu, việc ở một mình của chúng ta có thể nhanh chóng dẫn đến một nỗi cô đơn nhất định; những lúc ấy, chúng ta cảm thấy bị thôi thúc muốn tìm một ai đó, một thứ gì đó vốn có thể giúp gây mê, hầu tránh khỏi cảm giác đau đớn. Nếu đúng vậy, hãy học ôm chặt Chúa Cha như Chúa Giêsu, ở lại với Ngài; học cách tận hưởng sự hiện diện của Ngài! Bấy giờ, ‘sự kỳ diệu của cô đơn’ sẽ tỏ mình, ‘thiên đàng’ sẽ tỏ hiện, nỗi đau biến thành niềm vui và bất an biến thành bình an.
Như Chúa Giêsu, bạn hướng lòng lên Chúa, kết hiệp với Ngài; và điều sẽ xảy ra là chính lúc đó, bạn có thể liên đới với những người khác cách sâu sắc hơn. Một mình trên núi “cho đến chiều tối”, Chúa Giêsu vẫn ý thức việc các môn đệ đang vật lộn với biển, Ngài vẫn gần gũi họ; từ đó, kịp có mặt với họ trong cuộc chiến đấu với sóng dữ, kêu gọi họ can đảm. Và cuối cùng, bước lên thuyền, đưa họ vào bờ. Cũng thế, trong cầu nguyện, chúng ta ở gần và đến gần những người khác cách đặc biệt. Đó chính là ‘sự kỳ diệu của cô đơn!’.
Bài đọc Dân Số nói đến một trải nghiệm tương tự. “Lều Hội Ngộ” được coi như điểm hẹn cô tịch để con người gặp gỡ Thiên Chúa, tìm lại chính mình. Chúa đòi vợ chồng Aaron và Miriam ra đó, vì hai người này có lỗi với Môsê. Ở đó, Ngài nói cho họ sự sai trái. Và cũng ở đó, Aaron và Miriam nhận ra lỗi mình, và xin Ngài xót thương, “Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài!” đúng với tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca.
Anh Chị em,
“Ngài vẫn ở đó một mình!”. Càng ở với Thiên Chúa, Chúa Giêsu càng gần con người. Như Ngài, chúng ta ôm chặt Chúa, ôm chặt thiên đàng, nhưng vẫn có thể gần gũi với tha nhân. Như vậy, cô đơn không thể mài mòn; trái lại, giúp chúng ta gắn bó với Chúa, sống trong tình yêu thương của Ngài; đồng thời, liên kết sâu sắc với anh chị em mình để trở nên khí cụ bình an của Ngài cho họ. Rõ ràng, cô đơn cũng có sự kỳ diệu của riêng nó!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con sợ cô đơn, dạy con yêu mến nó, một cô đơn đầy Chúa; nhờ đó, con có thể cảm nhận sự kỳ diệu của nó!”, Amen.

 

Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031