MỚI

02:25
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong

Có Một Người….

Lịch sử từng ghi nhận về thân thế một con người như sau:

– Tên: Giêsu

– Sinh ngày: không biết

– Năm: Không rõ lắm, khoảng năm 7 – 6 trước Công Nguyên.

– Nơi sinh: Chỗ có máng cỏ, đâu đó ở Bêlem

– Cha: “Con bác Giuse, như người ta nghĩ” (Lc 3,23 và 4,22).

– Mẹ: “Con bà Maria” (Mc 6,3)

– Nguyên quán: Bêlem.

– Nơi thường trú:

* Đầu đời: “Không có chỗ trong quán trọ”.

* Cuối đời: “Không có chỗ ngả đầu” (Lc 9,58).

– Dấu vết riêng: Không giống ai, “vôi tội, vô tì” (Dt 7,26; 4,15) “không hề biết tội là gì” (2 Cr 5,21; Ga 8,46; 1 Ga 3,5) mà lại “trở thành giống hẳn người ta” (Pl 2,7) kể cả “thân xác giống như thân xác tội lỗi chúng ta” (Rm 8, 2), thậm chí trở thành “sự tội” (2Cr 5,21).

Tất cả căn cước, lý lịch chỉ có bấy nhiêu !

Hài nhi này ra đời: một chuyện thường ngày không đáng chiếm nửa dòng trên báo chí. Nói cho ngay, thứ chuyện thường ngày chẳng hay ho gì cho cả người trong cuộc lẫn xã hội xung quanh: “Bà đã sinh con đầu lòng, và lấy tã vấn con và đặt nằm trong máng cỏ, bởi vì không có chỗ cho ông bà trong quán trọ” (Lc 2,7).

Tệ hơn nữa, hài nhi nằm trong máng cỏ cũng không được yên. Hêrôđê không để cho yên. Và để đảm bảo không cho một trẻ sơ sinh được yên, Hêrôđê không để yên “tất cả các trẻ con tại Bêlem và toàn vùng lân cận từ hai tuổi trở xuống…” (Mt 2,16) sai quân tới giết hết. Trừ hài nhi, trước đó đã được đưa đi trốn sang Ai Cập.

Tuy nhiên trước con mắt đức tin, “Vinh quang Thiên Chúa” vẫn luôn có thể và phải “rạng ngời” bao quanh chuyện thường ngày kia, như trong đêm ấy đã “rạng ngời bao quanh họ”, đám mục đồng vô danh tiểu tốt đã “đóng ở ngoài trời và đêm khuya thức canh để giữ đàn cừu”. Và sứ điệp của thiên thần vẫn còn đó, vang lên: “Này ta đem cho anh em một niềm vui to tát, tức là niềm vui cho toàn dân: là hôm nay đã sinh ra cho anh em vị Cứu Chúa, tức là  Đấng Kitô Đức Chúa trong thành của Đavít. Và có dấu này được ban cho anh em: anh em sẽ gặp thấy một hài nhi mình vấn tã, đặt nằm trong máng cỏ” (Lc 2,10-12).

Giá trị lịch sử của các tường thuật về việc Giêsu Cứu Chúa sinh ra là thế nào đi chăng nữa, thì sứ điệp cốt yếu mà các tường thuật ấy chuyển tới cho lòng tin vẫn thật rõ ràng và dứt khoát: Thiên Chúa từ đây là Thiên – Chúa – được – ban – tặng, “Thiên Chúa ở cùng chúng ta” (Mt 1,23), “Lời đã thành người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14). Và Đấng Kitô Đức Chúa đã xuất hiện ở chỗ bất ngờ hơn cả: chỗ không có địa chỉ, chỗ không có hộ khẩu thường trú, chỗ ở dọc đường, chỗ ở ngoài đồng.

Ngày nay, Đấng Kitô Đức Chúa ấy vẫn có những dấu chỉ tầm thường nhất, đơn mọn nhất được ban cho chúng ta để chúng ta tìm gặp ngài, nhưng dường như mọi người ít nhận ra hoặc không nhận ra. Đó là nước thanh tẩy, hình bánh hình rượu Thánh Thể, lời thú tội và lời tha tội v.v…. Tất cả các dấu bí tích trong Hội Thánh. Và dấu chỉ có tầm rộng như cả loài người, theo một ý nghĩa nào đó cũng đáng gọi là “dấu bí tích tha nhân”, nhất là những người nghèo khó, cơ cực, ở bên lề xã hội như “hài nhi vấn tã, nằm trong máng cỏ”. “Hài nhi vấn tã” không còn nằm mãi ở Bêlem, nhưng lại có thể gặp thấy nhan nhản trên mọi nẻo đường đời: “Ta đói…Ta khát…Ta là khách lạ… Ta mình trần (còn tệ hơn là được vấn tã!)…Ta đau yếu…Ta ở tù…” (Mt 25, 35-36).

Ngày nay, chúng ta vẫn phải tìm Đấng Kitô Đức Chúa ở đâu đó bên ngoài các quán trọ và có lẽ cả bên ngoài thành Bêlem. Có lẽ tìm Ngài bên ngoài các cuốn niêm giám điện thoại, các sổ địa chỉ thì mới dễ gặp Ngài hơn. Có lẽ tìm Ngài bên ngoài nhà mình ở, kể cả…bên ngoài mọi thứ tổ ấm, bên ngoài sự yên ổn thoải mái của mình và xa hẳn giới người sẵn có địa vị, tiền của, quyền thế, mới dễ gặp ? Ngài thường xuyên trú thân dưới mái nhà ổ chuột, dưới một gầm cầu hay cầu thang nào đó. Thường xuyên sống lây lất trên các lề đường. Hay cứ mãi phải lang thang trên mọi nẻo đường đời ?

Trải qua hơn hai ngàn năm, chúng ta được nghe và nói nhiều về Ngài – Vị vua tình yêu, vua hòa bình.  Thế nhưng “Người ở giữa thế gian nhưng thế gian lại không nhận biết người” (Ga 1,10) vì nhiều người vẫn sống ích kỷ, ghen tương, u mê và chìm đắm trong dục vọng thế trần. Ngài đã đến để thế gian được hạnh phúc miên trường, để mọi người sống và biết yêu thương nhau như con chung một cha. “Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác” (Ga 1,16) trong đó có ơn bình an.”Bình an dưới thế cho những người Chúa thương”. Vâng ! sự bình an ấy được loan báo và được ban tặng không phải là để ru ngủ chúng ta nhưng trái lại mời gọi chúng ta phải trở thành những kẻ tỉnh thức và không ngừng tỉnh thức. Tỉnh thức không phải để canh giữ một đàn cừu nào đó mãi mà để “hối hả” đi tìm Chúa nơi anh em của mình đang hiện thân đâu đó trong những mảnh đời cơ cực, khốn cùng để san sẻ Tin vui và bình an của Thiên Chúa trong một thế giới còn đầy tranh chấp, hận thù và bạo lực !,

Giáng Sinh một lần nữa đã về. Đối với mỗi Kitô hữu dẫu biết rằng chỉ một mình Đức Kitô, là hôm qua, hôm nay, ngày mai và mãi mãi. Thế nhưng trong đêm tối cuộc đời, Chúa đã Giáng Sinh hôm qua, Chúa vẫn đang đến hôm nay, Chúa vẫn vui ban “bình an cho những người Chúa thương” nhưng tôi và bạn – chúng ta có sẵn lòng để đón nhận trong thành tâm và san sẻ cách thiện tâm cùng anh chị em mình chưa?

Cát Biển

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031