MỚI

02:25
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong

Được gọi để chết

dgdc

PHÚC ÂM: Ga 11, 1-45 

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh. Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”. Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Điđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”. Đến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”. Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Đã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”. Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.    


SUY NIỆM

ĐƯỢC GỌI ĐỂ CHẾT

“Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt”.

 


Kính thưa Anh Chị em,

“Được gọi để sống”, “Được gọi để biến đổi”, “Được gọi để ngợi khen”, “Được gọi để gặp gỡ”,” Được gọi để nên thánh”, “Được gọi để thuộc về”… là những đề tựa ‘dễ chịu’ mà chúng ta đã có dịp dừng lại qua những dòng suy tư giới hạn và vắn gọn; thế nhưng, nếu nói, “Được gọi để mục nát”, hoặc “Được gọi để chết” thì quả là một điều khá bất ngờ và ‘không ít khó chịu’ mà phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật tuần Thương mời gọi chúng ta suy ngắm.

Đang tiến gần đến đỉnh điểm của việc sống Mùa Chay, chúng ta sẽ sớm bước vào Tuần Thánh. Chúa Nhật cuối cùng, Tuần Thương hôm nay, khi chiêm ngắm Chúa Giêsu, Đấng ‘được gọi để chết’ qua hình ảnh hạt lúa, chúng ta được nhắc nhở về sứ mệnh của mình với tư cách người môn đệ của Ngài, vốn cũng ‘được gọi để chết’ vì vinh quang Chúa Cha và phần rỗi các linh hồn.

Giêrêmia trong bài đọc thứ nhất quả là một mẫu gương cho những ai ‘được gọi để chết’; Giêrêmia phải chết đi bản thân khi đến với dân, nói lời Thiên Chúa cho dân mặc bao chống đối, mặc bao bất công từ những người chống lại ông, chống lại Thiên Chúa; thế nhưng, với Giêrêmia, các linh hồn của dân là nguồn cảm hứng để ông đón nhận tất cả. Cũng thế, những người nghe ông, đến lượt họ, cũng ‘được gọi để chết’, chết cho thần ngoại, chết cho bội phản vô ơn, để từ đó linh hồn họ có thể sống lại, và họ đã có thể hiểu biết Thiên Chúa là ai, Đấng họ phải kêu cầu như lời Thánh Vịnh đáp ca tỏ bày, “Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch”. Tuyệt vời thay! Vì sự trở về của dân, chính Thiên Chúa cũng phải đổi lòng; từ nổi giận, Ngài trở nên xót thương; chính Thiên Chúa cũng ‘được gọi để chết’ đi chính mình mà tha thứ cho dân như Ngài xác nhận, “Vì mọi người từ nhỏ chí lớn đều nhìn biết Ta, vì Ta sẽ tha tội ác của chúng, và sẽ không còn nhớ đến tội lỗi của chúng”.

Chúa Giêsu vẫn là mẫu gương tuyệt vời cho sự chết đi, mục nát đi đó với sứ mệnh ‘được gọi để chết’ của Ngài. Trong Tin Mừng hôm nay, Ngài nhận mình là hạt lúa chịu thối rữa, chịu chết đi để sinh nhiều bông hạt. Và quả như thế, đồng lúa của Chúa Cha đã nở rộ nhờ ‘hạt lúa Giêsu’ chấp nhận chết đi cũng như Ngài đã chết đi ngay từ đầu khi vâng phục thánh ý Chúa Cha như thư Do Thái hôm nay bày tỏ, “Dầu là Con Thiên Chúa, Ngài đã học vâng phục do những đau khổ Ngài chịu; và khi hoàn tất, Ngài đã trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho tất cả những kẻ tùng phục Ngài”.

Phần chúng ta, nếu đem các linh hồn về cho Chúa Kitô là một trong những niềm vui lớn nhất của mình, thì chúng ta cũng cần chuẩn bị để chết đi như Giêrêmia, như Chúa Giêsu; vì lẽ, các linh hồn sẽ không bao giờ đến được với Chúa Kitô bằng giá rẻ. Đức Cha Fulton Sheen từng kể chuyện một linh hồn khủng hoảng đến gặp ngài, cô kiêu hãnh tuyên bố đã cam kết sống một cuộc sống bất tín và sa đọa khi cô đã lỡ ‘bán linh hồn cho quỷ’. Đó là một thách đố mà Đức Cha không thể ăn ngon ngủ yên. Vậy là ngài cầu xin Chúa cứ gửi đến cho ngài những thập giá, khổ đau và những hy sinh mà ngài có thể dâng lên để cứu rỗi linh hồn tuyệt vọng này. Đây quả là một kiểu cầu nguyện ‘không mấy nhẹ nhàng!’. Đức Cha sớm nhận ra mình đã phải chịu một chuỗi thất bại đáng kinh ngạc, những vu khống và bất công ập xuống trên ngài đến mức ngài sắp phải đầu hàng; thế nhưng, nhờ ơn Chúa, ngài vẫn kiên nhẫn vượt qua tất cả và cống hiến nó cho linh hồn tuyệt vọng ấy. Phép lạ đã xảy ra! Một buổi chiều cuối Tuần Thánh, tiếng chuông phòng khách reo lên; linh hồn vong thân ấy đã đến với ngài, cô xin xưng tội và ngài đã được ủi an khi đọc lời tha tội cho cô qua bí tích hoà giải.

Anh Chị em,

Như trải nghiệm của Giêrêmia, của Chúa Giêsu; và gần hơn, của Đức Cha Fulton Sheen, các linh hồn không bao giờ được mua bằng giá rẻ, và nhất là, chính linh hồn mỗi người chúng ta cũng không được mua bằng giá rẻ; trái lại, luôn luôn bằng giá đắt, rất đắt, đắt đến nỗi cái chết trên thập giá của ‘hạt lúa Giêsu’ mới có thể mua nổi. Vậy thì, chúng ta có sẵn sàng trả một giá tương tự để cứu lấy linh hồn mình và cứu lấy các linh hồn Chúa trao phó không? Đó là con cái chúng ta, cộng đoàn chúng ta, đặc biệt là những người có yêu sách về tình yêu và sự quan tâm của chúng ta; nói cách khác, hôm nay, chúng ta đang được mời gọi để sống triệt để sứ mệnh ‘được gọi để chết’ của mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, không linh hồn nào được mua bằng giá rẻ, nhất là linh hồn con; Chúa đã mua nó bằng máu châu báu. Xin cho con biết nhìn lên thập giá, để ước ao nên giống Chúa hầu sống sứ mệnh ‘được gọi để chết’ của mình. Nhờ đó, Chúa Cha được vinh quang và những bông hạt từ thập giá đời con cũng sinh nhiều bông hạt như thập giá đời Chúa”, Amen.


Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031