MỚI

05:47
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong
Giáo Phận Vĩnh LongBlogĐỨC GIÁO HOÀNGSự cấp bách của niềm vui – 2

Sự cấp bách của niềm vui – 2

Cũng không thể thiếu tính cấp bách của parrhesìa, luôn ở trong con tim của Đức Phanxicô: parrhesìa giống như là không sợ hãi, cho nên nó như là sự liều lĩnh của đức tin; Parrhesìa như là kinh nghiệm tự do, không ngã gục dưới gánh nặng của Lề luật; Parrhesìa như là sự xác tín vững chắc để vượt qua khi thiếu lửa nhiệt thành, vượt qua mọi lưỡng lự và tình trạng tê liệt khi đối diện với những điều mới mẻ mà Thiên Chúa đã chuẩn bị và ban tặng cho chúng ta (x. Is 43,19). Parrhesìa là chiến thắng trước hội chứng Giona, vị tiên trị bị nỗi sợ hãi cám dỗ, ngờ vực và ghen tuông đối với căn tính của mình, do dự trong việc chấp nhận lòng thương xót của Thiên Chúa, vì vậy mà ngã về một tác vụ kết án nhân loại đáng thương và mọi thụ tạo, lên án những gì mà Thiên Chúa có lòng từ bi.

Sau nữa Đức Giáo hoàng đặc biệt nhấn mạnh về tính cấp bách của cộng đoàn thánh thiện, tức là một lộ trình chung luôn thực hiện cùng nhau, với người khác, không bao giờ làm một mình. Phải thừa nhận rằng trải qua nhiều thế kỷ các linh đạo thường được sống theo kiểu cá nhân, mà không có được phác họa nào cho người môn đệ viễn tượng cộng đồng. Điều quan trọng vẫn là Giáo hoàng trích dẫn những mẫu gương rất gần với chúng ta, chỉ là những vị thánh được trình bày qua việc tử đạo nơi các vùng truyền giáo, cho đến 7 tu sĩ khổ tu người Algeri ở Atlante. Thế nhưng đó là cộng đoàn, là sự hiệp thông kitô giáo, là nơi mà Chúa Kitô sống lại được cảm nghiệm, nơi ta lãnh nhận được ơn huệ Chúa Thánh Thần, Thần khí của sự hiệp nhất và hòa giải những điều khác biệt, nơi nhận biết được cách thực hành cốt yếu về giới răn mới mà Chúa Giêsu đã ban cho các môn đệ của Ngài (x. Ga 13,34; 15,12) và cho thấy nó như một dấu chỉ duy nhất về phẩm chất kitô giáo của các môn đệ của Ngài.

Cộng đoàn gia đình hay tu trì không phải là một rủi ro trong đời sống kitô giáo: đó là hình thức của việc bước theo Chúa Kitô, ước muốn sống ơn gọi của mình trong cuộc sống chung của những người môn đệ và Giáo hoàng chỉ ra cho thấy cộng đoàn gia đình giống như việc thuật lại giao ước trung thành của Thiên Chúa với dân của Ngài. Sống trong đời sống cộng đoàn đòi hỏi thực hành một tình yêu chân thành, mỗi ngày, cụ thể, nó không phải là lý tưởng nhưng là khả năng đón nhận những khó khăn, những căng thẳng, những xung đột và khả năng vượt thắng trong sự hiệp thông mà Chúa Thánh Thần hằng luôn xây dựng. Vì vậy, cần nói không với tinh thần chủ nghĩa cá nhân. Ngày nay cám dỗ hiện diện rất nhiều, vì văn hóa chủ nghĩa cá nhân chế ngự việc truyền cảm hứng, trong linh đạo và trong việc suy đoán con đường nên thánh, trong các cử chỉ không phù hợp với koinonìa, với hiệp thông mà chính Thiên Chúa và Chúa Giêsu đã muốn nói với chúng ta và muốn sống giữa chúng ta.

Cuối cùng có sự cấp bách của việc cầu nguyện, nghĩa là đang ở trong sự hiện diện của Thiên Chúa, lắng nghe Lời Chúa, đưa bạn đến với Chúa để chỉ đơn giản thưa với Ngài từ “amen”, để cầu xin Thánh Thần của Ngài và lòng thương xót của Ngài. Không cầu nguyện, hùng biện của đức tin, (x. Gc 5,15), thì chính đức tin không sống nhưng sẽ kết thúc bằng cái chết.

Chương cuối cùng, về những con đường nên thánh, đã dành ra ba đề tài kinh điển cho linh đạo kitô giáo, các đề tài chính dành cho giáo phụ sa mạc và kể từ đó luôn luôn được đổi mới và tái thực hiện. Trước hết là cuộc chiến tâm linh, cuộc chiến chống lại cám dỗ của ma quỷ. Cuộc đời là một cuộc chiến (x. Gc 7,1) và cuộc sống của người kitô hữu là cuộc chiến không phải chống lại xác thịt và máu huyết mà là chống lại sức mạnh căn bệnh sùng bái ngẫu tượng, đang quyến rũ chúng ta và làm cho chúng ta trở thành nô lệ (x. Eph 6,12). Đó là cuộc chiến mà nhân vật chính vẫn là Thiên Chúa, Đấng mà chúng ta có thể kêu xin : “trong cuộc chiến của con, xin Ngài hãy chiến đấu” (Tv 43, 1; 119, 154). Đó là cuộc chiến mà ta có thể cảm nghiệm được niềm vui vì sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng không bỏ rơi chúng ta cho cám dỗ nhưng đánh bại nó nơi chúng ta và khiến chúng ta tham gia vào việc chống lại ma quỷ, khiến nó phải lùi xa. Ma quỷ là một sức mạnh, là kẻ gây chia rẽ. Satan là kẻ tố cáo, là hoàng tử của thế gian này, nhưng trong niềm tin chúng ta biết rằng Chúa Giêsu luôn đã đánh bại nó. Tuy nhiên, ma quỷ vẫn còn hoạt động và chúng ta không được tin vào sự hiện diện của nó, vì chúng ta cảm nghiệm được nó trong những cám dỗ, nhưng chúng ta tin chắc rằng Chúa Giêsu luôn đánh bại nó nơi chúng ta và ân sủng của Chúa giải thoát chúng ta khỏi quyền lực tối tăm và gây chia rẽ của nó.

Cuộc chiến này đòi hỏi phải tỉnh thức. Thánh Basiliô đã tự hỏi : “người kitô hữu là ai?”. Và Ngài trả lời: đó “là những người có tinh thần tỉnh thức”. Trên con đường thánh thiện làm vang lại lời kêu gọi của Chúa Giêsu: “Các con hãy canh chừng, hãy tỉnh thức”. Cần phải duy trì tỉnh thức, không được chịu thua trước tinh thần u mê, đừng bao giờ làm quen với đổ ngã, nhưng luôn đón nhận Lời Chúa hầu ngăn cản tâm hồn chúng ta trở nên chai lì, cứng cỏi, vô cảm đối với ý muốn của Thiên Chúa và vì vậy mà thành miếng mồi của một tinh thần đồi bại.

Cấp bách cuối cùng của đời sống thiêng liêng cũng như trong đời sống Giáo hội hiện nay, như Đức Thánh Cha thường cảnh báo và nhấn mạnh, đó là biện phân. Biện phân là hoạt động đến từ Chúa Thánh Thần, được lồng ghép vào trong tâm hồn con người, cho phép chúng ta nắm bắt, phán đoán và hành động theo ý muốn của Thiên Chúa, vì vậy đó là điều tốt của chúng ta, thay vì là mâu thuẫn với đời sống tốt lành, đẹp đẽ và hạnh phúc của người tín hữu. Biện phân là một chủ đề được khám phá nhiều từ thời của Origene và các giáo phụ sa mạc, về sau là các giáo phụ của giáo hội không phân chia và từ các truyền thống tu đức của đông và tây phương. Thánh Inhaxiô thành Loyola đã biến nó thành điểm chính của hành trình đời sống thiêng liêng và sau đó vạch ra con đường cho các đồ đệ của ngài và ngài đã cung cấp cho họ cách giải thích của mình, tuy nhiên nó không làm cạn kiệt sự phong phú của việc suy niệm đối với Giáo hội về chủ đề này. Dĩ nhiên, Đức Phanxicô xuất thân từ dòng tên, đặc biệt ngài ưa thích truyền thống này, một truyền thống mà ngài đã lãnh nhận, nhưng ngài không muốn quên đi tất cả các học thuyết tâm linh của các giáo phụ về vấn đề này, nó rất da dạng và phong phú, trong đó định nghĩa biện phân như là mẹ của tất cả các nhân đức, là món quà và là bài tập quyết định đối với hành trình bước theo Chúa Kitô hướng về Nước Trời.

Trong mọi trường hợp, biện phân là một trong bảy ơn của Chúa Thánh Thần, là cái thiết yếu trong đời sống thiêng liêng của kitô giáo, bởi vì nó cho phép chúng ta lắng nghe Chúa và không phải chính chúng ta, càng không phải là những xung lực đến từ ma quỷ. Biện phân cho phép chúng ta phán đoán với cái nhìn của Thiên Chúa đâu là điều tốt và đâu là điều xấu, khiến chúng ta có khả năng nhận ra được các dấu chỉ thời đại, và mọi nơi, ngõ hầu hôm nay sống theo Chúa Kitô trong cộng đoàn nhân loại và trong sự hiệp thông của Giáo hội.

Đây chỉ là những ý kiến, cung cấp những chỉ dẫn cho Giáo hội với những điểm nhấn mới hay với những đòi hỏi cấp bách đặc biệt. Thế nhưng tông huấn được đọc và suy xét lại như một ơn huệ khiến chúng ta hiểu rằng “chúng ta không làm cho mình thành những vị thánh” nhưng Thiên Chúa mới làm cho chúng ta nên thánh nhờ lòng thương xót vô biên của Ngài, nếu chúng ta đón nhận tình yêu bước trước của Ngài như ơn huệ nhưng không chứ không phải bởi chúng ta xứng đáng.

 

[1] Học thuyết sai lầm về vấn đề ơn thánh do ông Pelagio (đầu thế kỷ thứ V) và đồ đệ của ông là Celestio, sau đó được hệ thống hóa và quảng bá do Giuliano da Eclano (+ sau năm 454). Pelagio là đối thủ của Thánh Augustino, về vấn đề ơn thánh. Pelagio chối bỏ tội nguyên tổ và các hậu quả của nó. Cho rằng con người tự do hoàn toàn và có thể đạt tới ơn cứu rỗi. Việc cứu chuộc của Chúa Kitô có tính cách như gương mẫu mà thôi. Bè rối này đã bị lên án vào thế kỷ thứ V (xc. DS 222–230. 231. 267. 238–249) và bởi Công đồng chung Triđentinô (xc. DS 1510–1514. 1521. 1551–1553)
[2] “Sine glossa”, là kiểu diễn tả được thánh Phanxicô Assisi sử dụng. Đối với ngài cụm từ này có nghĩa là : “Sống Phúc âm đúng theo mặt chữ” – (Vivere il Vangelo alla “LETTERA”)

 

Nguồn tin: http://www.osservatoreromano.va/it/news/lurgenza-della-gioia

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031