
PHÚC ÂM Mt 23, 1 – 12
Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng: “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi chỗ danh dự trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được người ta gọi là thầy.
“Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là thầy, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người chỉ đạo, vì anh em chỉ có một vị chỉ đạo, là Đấng Ki-tô. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.”
SUY NIỆM
KHÔNG THỂ THẤP HƠN
“Ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống; ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên!”.
Ngày kia, khi còn trai trẻ, Benjamin Franklin, ông tổ lập quốc Hoa Kỳ, tràn đầy nhiệt huyết, chân bước sải đến thăm một bậc vị vọng. Vào nhà vị tiền bối, Franklin vấp đầu vào một khung cửa khá thấp, đau điếng. Chủ nhà thấy bộ dạng nhăn nhó của người bạn trẻ, liền xuýt xoa, “Đau lắm? Tuy nhiên, đây là thu hoạch lớn nhất của cậu khi đến thăm tôi! Một người muốn bình an, hãy luôn ghi nhớ một điều, “Hạ mình xuống!””.
Kính thưa Anh Chị em,
Muốn bình an, hãy hạ mình xuống! Lời Chúa hôm nay nói đến hạ mình, không chỉ để bình an, nhưng để cứu được mình và cứu cả người khác. Và sẽ rất bất ngờ khi chúng ta khám phá ra rằng, Giêsu, Con Thiên Chúa lại là con cháu của một goá phụ trẻ ‘mót lúa’. Ngài đã tự hạ thấp đến mức ‘không thể thấp hơn’; cũng là Đấng tiết lộ trong Tin Mừng hôm nay, “Ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống; ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên!”.
Thánh Bernard Clairvaux sánh người khiêm nhượng như lũng sâu bên dưới, kẻ kiêu hãnh như đỉnh núi bên trên. Xuân về, tuyết tan; nước không chảy ngược lên đỉnh. Người kiêu căng đặt mình vào vị thế không có khả năng giữ lấy ân sủng của Chúa; đang khi, ở chân núi, vì ‘không thể thấp hơn’, người khiêm nhượng nhận được trọn vẹn ân điển của Ngài. Họ có thể sinh hoa kết trái bốn mùa. Chỉ ai khiêm nhượng mới có thể thực sự trầm mình trong Ngài, để cho ân sủng Ngài làm nên những điều kỳ diệu trong cuộc đời họ.
Bài đọc thứ nhất cống hiến một chi tiết thú vị khi nói về gốc gác ‘Bà Tổ’ của Chúa Giêsu. Đó là một nàng dâu ngoại kiều hiếu thảo, một goá phụ trẻ xinh đẹp, có tên là ‘Cô Rút’. Nàng dâu ấy được Thánh Kinh coi “đáng quý hơn bảy người con trai”. Cô đã không bỏ quê chồng mà về ngoại theo sự rộng lượng của mẹ chồng. Ngày kia, cô được mẹ chồng cho đi mót lúa, và cô ‘mót luôn’ trái tim ông Bôát; về sau, làm bạn với ông, sinh “Obed, vốn sẽ là thân phụ Giessê, ông nội Đavít”, tổ tiên của Giuse, cha nuôi Chúa Giêsu. Thánh Vịnh đáp ca hôm nay công bố, “Đó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài!”.
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến các luật sĩ và biệt phái, những người “nói mà không làm!”. Ở đây, Ngài dạy sự khiêm nhượng. Khi ai đó chỉ ra một sự thật, chúng ta nên đón nhận, cả khi người ấy không sống điều họ dạy. Việc đi theo sự thật không phụ thuộc vào việc người khác có sống nó hay không, nhưng phụ thuộc vào việc sự thật giúp bạn nên thánh hơn đến mức nào! Ngược lại, nếu ở vị thế phải dạy dỗ người khác, chúng ta cần chân thành sống điều mình giảng dạy; vì lẽ, các giáo huấn không phải của bạn và tôi, mà là của Thiên Chúa.
Anh Chị em,
“Ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên!”. Con Thiên Chúa vào trần gian, nhập đoàn với cháu chắt của một “Bà Tổ” ngoại giáo goá bụa; chấp nhận hết khinh khi này đến khinh dể nọ cũng vì gia tộc không chút tiếng tăm của mình. Cuối cùng, Ngài tự hạ thấp đến nỗi ‘không thể thấp hơn’ khi chết trên thập giá để trở nên căn nguyên cứu rỗi đời đời cho thế giới. Rõ ràng, “Khiêm hạ của Ngài là quyến rũ lớn nhất của mọi quyền năng!”. Ngài mời chúng ta trân quý ân sủng Bí tích Rửa Tội khi mỗi ngày một ý thức hơn, tôi đã được nâng lên phẩm trật vô cùng cao quý, con cái Chúa. Hãy cố mà giữ lấy ân sủng của Bí tích này!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khiêm hạ là quyến rũ lớn nhất của mọi quyền năng. Đừng để kiêu căng đẩy con xa Chúa, xa anh em! Như thế, chẳng cứu được mình, không cứu được ai!”, Amen.
Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế






