
PHÚC ÂM Lc 10, 1 – 12
Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. Người bảo các ông:
“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’ Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: ‘Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.’ Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: ‘Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải biết điều này: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.’ Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”
SUY NIỆM
HÃY LÀ NHỮNG CƠN MƯA!
“Hãy ra đi!”.
Một quản lý nghe nhân viên nói với một khách hàng, “Không, thưa bà, chúng tôi đã không có nó trong một thời gian dài và có vẻ, chúng tôi sẽ sớm có nó!”. Kinh hoàng, anh chạy đến khách hàng và nói, “Tất nhiên, chúng tôi sẽ có sớm. Chúng tôi đã đặt hàng vào tuần trước!”. Sau đó, kéo cô nhân viên sang một bên, anh gầm gừ, “Không bao giờ, không bao giờ nói, chúng tôi không có gì cả. Hãy nói, chúng tôi đã đặt hàng và nó sắp về!”. “Vậy thì bà ấy muốn gì?”; cô nhân viên đáp, “Mưa!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Thật thú vị, cô ấy cần “Mưa!”. Lời Chúa hôm nay cho thấy thế giới tựa hồ một cánh đồng ngày hạ chực cháy vì lúa vàng rộ, đâm mộng, đang rất cần ‘những cơn mưa thợ gặt’. Chúa Giêsu nói, “Hãy ra đi!”; nói như thế, khác nào nói, ‘Hãy là những cơn mưa!’.
Mọi Kitô hữu cần ý thức rằng, mỗi người thực sự đang được Thiên Chúa hối thúc đến với những người khác. Thế giới như một đồng lúa đang chờ gặt. Có thể chúng ta thường cảm thấy công cuộc truyền giáo là việc của một ai đó! Thật không khó để nghĩ, “Nào tôi có thể làm được gì?”. Nhưng sẽ dễ dàng hơn khi nhủ lòng rằng, “Hãy hướng sự chú ý của bạn đến Chúa Giêsu và để Ngài sai đi!”. Chỉ Chúa Giêsu mới biết sứ mệnh của mỗi người; cũng chỉ Ngài mới biết Thiên Chúa muốn chúng ta thu hoạch những gì. Trách nhiệm của bạn và tôi là chú ý, lắng nghe, cởi mở, sẵn sàng và sẵn lòng. Hãy nói “Vâng” với những giục giã nhẹ nhàng của ân sủng và “Hãy là những cơn mưa!’.
Công việc đồng áng này chỉ có thể thực hiện tốt, trước hết, nhờ cầu nguyện chứ không nhờ vào tài năng mỗi người, “Hãy xin chủ mùa sai thợ ra gặt lúa về!”. Nói cách khác, cầu nguyện để Chúa sai nhiều tâm hồn hồn quảng đại, kể cả bản thân chúng ta ra khỏi chính mình, đi vào thế giới; ở đó, bao trái tim đang cần sự đỡ nâng. Bài đọc Nơkhemia cho thấy những con người được Thiên Chúa sai đi; đó là thầy cả Esdra, các thầy Lêvi. Họ được Chúa sai đến trấn an dân, bảo ban dân sau những năm tủi nhục lưu đày; đồng thời, củng cố dân bằng các giáo huấn và lề luật Chúa. Nhờ đó, dân Chúa phấn khởi và hân hoan; Thánh Vịnh đáp ca xác tín, “Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can!”.
Anh Chị em,
“Hãy ra đi!”, ‘Hãy là những cơn mưa!’, Chúa Giêsu đang nói với chúng ta. Thế giới đang ngắc ngoải hơn bao giờ hết vì chiến tranh, thiên tai, nghèo đói; thế giới đang khô hạn vì đói khát Lời Chúa và chính Ngài. Chớ gì bạn và tôi biết mở lòng ra, lắng nghe chỉ thị của Chúa và sẵn sàng lên đường theo đấng bậc mình. Hãy cho phép bản thân ngạc nhiên về tất cả những gì Thiên Chúa muốn mỗi người thực hiện! Thế giới đang rất cần chúng ta trong mọi môi trường, mọi sinh hoạt. Chúa Giêsu đang sẵn sàng bổ trợ chúng ta bằng sức mạnh ân sủng Ngài, bằng Lời, bằng Thánh Thần, và nhất là bằng Thánh Thể, Máu Thịt Ngài. Liệu rằng, bạn và tôi có đủ quảng đại để đáp lại lời Ngài mời gọi, một lời mời khá lãng mạn nhưng cũng lắm thách thức, ‘Hãy là những cơn mưa!’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con chần chừ, lưỡng lự để sẵn sàng ra đi, đến một nơi mà thật sự bản thân con không muốn vì xem ra nó quá bấp bênh!”, Amen.
Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế






