
PHÚC ÂM Lc 9, 28b – 36
Khi ấy, Đức Giê-su lên núi cầu nguyện đem theo các ông Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê. Đang lúc Người cầu nguyện, dung mạo Người bỗng đổi khác, y phục Người trở nên trắng tinh chói loà. Và kìa, có hai nhân vật đàm đạo với Người, đó là ông Mô-sê và ông Ê-li-a. Hai vị hiện ra, rạng ngời vinh hiển, và nói về cuộc xuất hành Người sắp hoàn thành tại Giê-ru-sa-lem. Còn ông Phê-rô và đồng bạn thì ngủ mê mệt; nhưng khi tỉnh hẳn, các ông nhìn thấy vinh quang của Đức Giê-su, và hai nhân vật đứng bên Người. Đang lúc hai vị này từ biệt Đức Giê-su, ông Phê-rô thưa với Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a.” Ông không biết mình đang nói gì. Ông còn đang nói, thì bỗng có một đám mây bao phủ các ông. Khi thấy mình vào trong đám mây, các ông hoảng sợ. Và từ đám mây có tiếng phán rằng: “Đây là Con Ta, người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người!” Tiếng phán vừa dứt, thì chỉ còn thấy một mình Đức Giê-su. Các môn đệ giữ kín chuyện này, và trong những ngày ấy, các ông không kể lại cho ai biết gì cả về những điều mình đã thấy.
SUY NIỆM
THIÊN ĐÀNG HẠ GIỚI
“Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay!”.
“Lạy Chúa, Ngài đem đến gian lao và cũng chính Ngài cất đi mọi nguy khốn. Ngài trừng phạt con bằng bao cực hình tột độ. Nhưng con bình an, vì Ngài đã kịp chìa cho con cây sào đúng lúc để cứu con khỏi dòng nước cuốn. Ôi có Ngài – thiên đàng của con!” – Paul Verlaine.
Kính thưa Anh Chị em,
Ba môn đệ trên núi ngày nào xem ra cũng được Chúa Giêsu chìa cho cây sào thật đúng lúc đang khi lòng họ rối bời vì những gì Ngài nói về cuộc thương khó sắp xảy ra. Họ hạnh phúc tột độ khi Ngài biến hình chói ngời như một phép lạ chưa từng thấy! Với họ, Taborê – một ‘thiên đàng hạ giới’ ngọt ngào!
Vậy mà cuộc Hiển Dung vẫn không phải là một phép lạ! Vì đã có một phép lạ ‘thực sự’ và ‘thường xuyên’ suốt 33 năm khi Con Thiên Chúa ‘duy trì’ một sự xuất hiện trong dáng vẻ bình thường của một người phàm; qua đó, các môn đệ và người đương thời đã chiêm ngắm Ngài – ‘thiên đàng hạ giới’. “Điều lạ lùng thật sự không phải là Chúa Kitô từng toả sáng như mặt trời, mà là Ngài đã liên tục che giấu vinh quang ấy!” – Henry Newman. Hiển Dung không phải là sự ‘khác thường’, mà là một thoáng hé mở điều ‘vốn bị che phủ!’.
Kỳ diệu thay! Trên những con đường triền đồi đầy đá và những thung lũng lặng lẽ của Palestina, khuôn mặt của Giêsu Thiên Tử đã ‘không bừng sáng’ như mặt trời. Sự bình thường của ‘nhân tính’ nơi Ngài kín kẽ bền vững đến nỗi che khuất thường xuyên ‘thần tính’ xán lạn. Đó là phép lạ của sự khiêm nhường, của sự hạ mình với ơn gọi nhập thể, ơn gọi ngôn sứ – chịu đau khổ và chết đi cho nhân thế. “Thiên Chúa không tràn vào thế giới trong vinh quang; Ngài len vào âm thầm, như hạt giống len vào lòng đất!” – Von Balthasar. Và này, Ngài sẽ lên trời, kéo theo nhân loại mà Ngài đã đến để đem về – ‘thiên đàng thượng giới’ – nơi nó phải về.
Đaniel tiên báo ‘thiên đàng’ ấy với Đấng Lão Thành là hình ảnh Chúa Cha, “Kìa: có ai như một Con Người đang ngự giá mây trời mà đến, Người tiến lại gần bên Đấng Lão Thành” – bài đọc một. Thánh Vịnh đáp ca reo lên, “Chúa là Vua Hiển Trị, là Đấng cao cả trên khắp địa cầu!”. Phêrô cũng nhắc lại những gì ông thấy. Đó không phải là chuyện hoang đường, “Chúng tôi đã được chứng kiến nhãn tiền sự uy nghi của Người” và ông quả quyết tiếng Chúa Cha ngày ấy, “Hãy nghe lời Người!” – bài đọc hai.
Anh Chị em,
“Chúng con ở đây, thật là hay!”. Sự kiện Hiển Dung mang đến cho chúng ta một thông điệp hy vọng; mời gọi chúng ta ước ao ở lại với Chúa Giêsu trong cuộc sống ‘hôm nay, ở đây’ qua những anh chị em mà chúng ta phục vụ; mời gọi chúng ta vượt quá khổ đau, đừng quá gắn bó với những gì trần tục, để thực hiện một hành trình hướng về ‘thiên đàng’ đời đời. “Thiên đàng là khoảnh khắc bạn thấy Đức Kitô nơi khuôn mặt người nghèo và thốt lên: ‘Ở đây, thật là hay!’” – Carlo Carretto. Vì ‘thiên đàng’ – hạ giới hay thượng giới – xét cho cùng, cũng chính là Ngài, một con người hơn là một địa điểm!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Taborê rực sáng, nhưng con không thể ở lại – chìa cho con cây sào mà đi tiếp!”, Amen.
Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế






