MỚI

04:07
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong
Giáo Phận Vĩnh LongBlogĐỨC GIÁO HOÀNGTrả lời phỏng vấn của ĐTC với các nhà báo trên chuyến bay trở về từ Panama – tt

Trả lời phỏng vấn của ĐTC với các nhà báo trên chuyến bay trở về từ Panama – tt

Valentina Alazraki từ Televisa: Thưa Đức Thánh Cha, Ngài đã nói trong những ngày này ở Panama rằng Ngài gần gũi với Venezuela và hôm nay Ngài đã kêu gọi một giải pháp công bằng, hòa bình và tôn trọng nhân quyền của tất cả mọi người. Người Venezuela muốn hiểu rõ hơn một chút về điều này có nghĩa gì, họ chờ đợi tiếng nói của họ, họ muốn biết liệu giải pháp này có thông qua sự công nhận Juan Guaidó, được nhiều nước ủng hộ, những nước khác thì yêu cầu bầu cử sớm và tự do để mọi người có thể bỏ phiếu; Họ thấy rằng Ngài là một Giáo hoàng Mỹ Latinh và họ muốn nhận được sự hỗ trợ, sự giúp đỡ và lời khuyên.

ĐTC: Trong lúc này tôi gần gũi tất cả người dân Venezuela, bởi vì đó là một dân tộc đang đau khổ, dù họ là người bên này hay bên kia, tất cả dân tộc chịu đau khổ. Và nếu tôi nói thì: “hãy lắng nghe những người ở phía này và những người ở phía kia, xem họ nói gì”. Tôi có thể đặt mình vào một vị trí mà tôi không biết, đó sẽ là một sự thiếu khôn ngoan mục vụ và sẽ làm hại. Những lời tôi phát biểu hôm nay, tôi đã suy nghĩ và suy nghĩ lại. Tôi nghĩ với những lời đó tôi bày tỏ sự gần gũi của tôi, những gì tôi cảm thấy. Tôi đau khổ vì những gì đang xảy ra ở Venezuela vào lúc này, và do đó tôi kêu gọi một sự đồng thuận, một giải pháp công bằng và hòa bình. Điều mà tôi sợ là sự đổ máu. Và tôi cũng kêu gọi sự rộng rãi giúp đỡ từ những người có thể giúp đỡ để giải quyết vấn đề. Vấn đề bạo lực làm tôi kinh hoàng. Sau tất cả những nỗ lực ở Colombia, hãy nghĩ về điều đã xảy ra tại trường Cadet mấy ngày trước, thật đáng sợ. Máu không phải là giải pháp. Vì lý do đó, tôi phải là – tôi không thích từ “cân bằng” – tôi phải là mục tử của tất cả. Và nếu họ cần sự giúp đỡ, với sự đồng thuận, họ có thể yêu cầu. Đó là câu trả lời. Cảm ơn!

Junno Arocho Esteves từ Catholic News Service: Trong bữa trưa của Đức Thánh Cha với các bạn trẻ, một cô gái người Mỹ đã kể với chúng tôi rằng, cô ấy đã hỏi Ngài về nỗi đau và sự căm phẫn của rất nhiều người Công giáo, đặc biệt là ở Hoa Kỳ, vì khủng hoảng lạm dụng. Nhiều người Công giáo Mỹ cầu nguyện cho Giáo hội, nhưng nhiều người cảm thấy bị phản bội, sau những báo cáo gần đây về sự lạm dụng và che đậy của một số giám mục, và họ đã mất niềm tin vào những người ấy. Thưa Đức Thánh Cha, đâu là những kỳ vọng hay hy vọng của Ngài về cuộc họp vào tháng Hai sắp tới, để Giáo hội có thể bắt đầu xây dựng lại niềm tin giữa các tín hữu và giám mục của họ?

ĐTC: Ý tưởng về điều này được nảy ra từ C9 (Hội đồng Hồng y), bởi vì chúng tôi thấy rằng một số giám mục không hiểu rõ hoặc không biết phải làm gì, hoặc làm điều này là đúng, điều khác là sai. Và chúng tôi cảm thấy có trách nhiệm đưa ra một bài “giáo lý” về vấn đề này cho các hội đồng giám mục. Vì thế, các chủ tịch được gọi đến [cuộc họp tháng hai tới]. Một bài giáo lý để trước tiên, người ta nhận thức được thảm kịch: một đứa trẻ bị lạm dụng nghĩa là gì, một đứa trẻ bị lạm dụng. Tôi thường tiếp những người bị lạm dụng. Tôi nhớ một trường hợp: bốn mươi năm không thể cầu nguyện. Thật khủng khiếp, đau khổ, thật khủng khiếp. Vì vậy, đầu tiên: các vị cần nhận thức được điều này.

Thứ hai: họ biết phải làm gì, thủ tục thế nào. Bởi vì đôi khi giám mục không biết phải làm gì, vì đây là điều phát triển rất mạnh và [kiến thức về việc xử lý] có thể nói chưa đến mọi nơi. Và sau đó là lập các chương trình, tổng quát, để đến tất cả các Hội đồng Giám mục: những gì giám mục phải làm; những gì tổng giám mục phải làm; những gì chủ tịch Hội đồng Giám mục phải làm. Nhưng điều này rõ, theo thuật ngữ pháp lý một chút – các chuẩn thức (protocol) rõ ràng. Đây là điều chính. Nhưng trước tất cả những điều phải làm, những điều tôi nói ở trước, thì: tự vấn lương tâm. Sau đó, [trong cuộc họp tháng Hai] sẽ có cầu nguyện, sẽ có một số lời chứng để giúp xét mình, và sau đó là một số phụng vụ sám hối để xin sự tha thứ cho toàn Giáo hội. Người ta đang làm tốt việc chuẩn bị này.

Cho phép tôi nói rằng tôi kỳ vọng có phần hơi quá, cần giảm bớt kỳ vọng một chút về những điểm mà tôi nói. Bởi vì vấn đề lạm dụng vẫn tiếp tục, nó là vấn đề của con người, mà con người khắp nơi! Tôi đã từng đọc một thống kê, nói rằng: 50% được báo cáo, trong số 50 này, chỉ 20% được lắng nghe và giảm xuống còn 5% bị kết án. Thật khủng khiếp, khủng khiếp. Đó là một thảm kịch nhân loại mà chúng ta phải tự vấn lương tâm. Và chúng tôi, giải quyết vấn đề trong Giáo hội, tự vấn lương tâm, và cũng sẽ giúp giải quyết nó trong xã hội, trong gia đình, nơi sự xấu hổ che đậy mọi thứ. Nhưng trước tiên chúng ta phải tự vấn lương tâm, làm tốt các chuẩn thức (protocol) và tiếp tục.

Manuela Tulli từ hãng tin Ansa: Trong ĐHGT này, ĐTC đã nói rằng thật vô lý và vô trách nhiệm khi coi người di cư là người mang điều xấu xa xã hội. Ở Ý, các chính sách mới đối với người di cư đã dẫn đến việc đóng cửa trung tâm CARA di Castelnuovo di Porto, mà Ngài biết rõ. Đó là một kinh nghiệm, nơi có thể nhìn thấy những hạt giống hội nhập, những đứa trẻ đi học, và bây giờ chúng có nguy cơ bị bứng đi. Ngài đã chọn dâng lễ với họ vào Thứ Năm Tuần Thánh 2016. Tôi muốn hỏi Ngài thấy thế nào về quyết định đóng trung tâm CARA di Castelnuovo di Porto. Và bây giờ, với nguy cơ phân tán những đứa trẻ…

ĐTC:  Vâng, tôi đã nghe nói về những gì đang xảy ra ở Ý, nhưng tôi dấn mình vào chuyến tông dù này, nên không thực sự biết rõ về điều đó, nhưng tôi có thể hình dung được. Đúng là vấn đề về người di cư là một vấn đề phức tạp, rất phức tạp. Vấn đề này đòi hỏi một ký ức. Đất nước của tôi đã được lập nên từ những người di cư. Chúng tôi người Argentina: tất cả là người di cư. Hoa Kỳ: tất cả là người di cư. Một ký ức như thế. Một giám mục, một hồng y – tôi không nhớ ai – đã viết một bài tuyệt vời về vấn đề “thiếu trí nhớ”. Đó là một điểm. Kế đến, những từ mà tôi sử dụng: đón tiếp, trái tim rộng mở để chào đón, đồng hành, làm phát triển và hội nhập. Và tôi cũng nói: người cầm quyền phải sử dụng sự khôn ngoan, bởi vì sự khôn ngoan là nhân đức của người cầm quyền. Vâng, đây là một bài toán khó. Tôi nhớ đến trường hợp của Thụy Điển, đó là vào những năm bảy mươi, với nền chuyên chế – trong Chiến dịch Kền kền (Operazione Condor)tại Mỹ Latinh -, đã nhận rất nhiều người di cư, rất nhiều, nhưng tất cả đều hội nhập được. Tôi cũng thấy những gì cộng đoàn thánh Egidio làm là một ví dụ: hội nhập ngay lập tức. Nhưng năm ngoái người Thụy Điển đã nói: “Các bạn dừng lại một chút, bởi vì chúng tôi chưa thể hoàn tất bước đi”. Và đây là sự khôn ngoan của người cầm quyền. Và đây là vấn đề của đức ái, của tình yêu, sự liên đới. Và tôi nhắc lại rằng các quốc gia hào phóng nhất trong khía việc này, việc tiếp nhận, – ở khía cạnh khác họ không thành công lắm – đó là Ý và Hy Lạp. Và một chút ở Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng Hy Lạp rất quảng đại. Và Ý cũng rất nhiều. Tôi đã đến thăm đảo Lampedusa, từ thời đầu, vào năm 2013. Nhưng đúng là chúng ta phải suy nghĩ một cách thực tế. Sau đó, có một điều quan trọng khác cần phải tính đến khi giải quyết vấn đề di cư đó là giúp đỡ các quốc gia từ đó họ ra đi. Họ đến từ nơi đói kém hoặc chiến tranh. Giúp đỡ những nơi đang gặp đói kém, Châu Âu có khả năng làm điều đó, để giúp họ phát triển. Nhưng luôn có, tôi đang nói về Châu Phi, luôn có một cảnh tượng chung mà chúng ta không ý thức, đó là Châu Phi bị khai thác. Điều này là lịch sử và điều này làm tổn thương. Những người di cư từ Trung Đông đã tìm ra những con đường khác để trốn chạy. Lebanon đã hết sức quảng đại: có cả hơn một triệu người Syria. Jordan cũng vậy: họ mở cửa và làm những gì họ có thể, với hy vọng tái hội nhập. Rồi Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã nhận một ít. Và chúng ta ở Ý cũng đã nhận một ít. Nhưng đây là một vấn đề phức tạp mà phải nói không được thành kiến. Đó là những điều tôi nghĩ đến.

Để kết buổi phỏng vấn, ĐTC cảm ơn và kể câu chuyện với các nhà báo:

Cảm ơn anh chị em rất nhiều về công việc đang thực hiện! Tôi chỉ muốn nói điều này về Panama: Tôi cảm được một cảm giác mới. Tôi biết về Mỹ Latinh, còn về Panama thì không. Và tôi nghĩ đến từ này: Panama là một đất nước “quý tộc”. Tôi nhận thấy sự quý phái. Tôi muốn nói về một điều khác, mà tôi đã nói khi trở về từ Colombia, về kinh nghiệm ở Cartagena và các thành phố khác, một điều mà chúng ta ở châu Âu không thấy: niềm tự hào là gì, trường hợp này là người Panama? Họ sẽ nâng những đứa trẻ lên và nói: “Đây là chiến thắng của tôi, đây là tương lai của tôi, đây là niềm tự hào của tôi!”. Điều này khiến chúng ta phải nghĩ: niềm tự hào của tôi là gì? Du lịch, biệt thự, chó, hay nuôi con? Cảm ơn! Xin cầu nguyện cho tôi, tôi rất cần.

 

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031