Trong năm 2017, đã có 258 triệu người di cư quốc tế, lên đến 3,4% dân số toàn cầu.
Liên hiệp quốc (LHQ) đã lưu ý và sẽ thông qua một thỏa thuận quốc tế vào ngày 11-12 / 12 tại Marrakesh, Maroc. Tài liệu này là Global Compact for Migration (Hiệp ước Di cư Toàn cầu), một tài liệu không ràng buộc tìm kiếm để bảo đảm việc di chuyển được an toàn, trật tự và thường xuyên giữa các quốc gia.
Các đại diện của Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế đã tập trung tại Roma để giải thích. Họ nói từ 50 năm trước, cộng đồng quốc tế đã đi một chặng đường dài để có thể có cuộc đối thoại lành mạnh về vấn đề này.
Tiến sỹ Anne Gallagher, Chủ tịch Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế:
“Trong suốt lịch sử, đây là một lĩnh vực quy định quốc tế mà chúng tôi chưa thấy được sự tiến bộ. Đây thực sự là lần đầu tiên cộng đồng quốc tế quy tụ với nhau và nỗ lực phát triển một khuôn khổ của hội đồng.” “Giờ đây Chúng ta hiểu điều gì làm cho người di cư dễ bị tổn thương nhất, điều gì khiến họ dễ bị khai thác và lạm dụng và những vai trò xấu của di cư.”
Vì vậy, họ hy vọng sẽ nhắm tới những điểm yếu này và gồm cả những lộ trình pháp lý để người di cư di chuyển dễ dàng hơn. Một mục tiêu khác là để người di cư được thông tin tốt hơn và hiểu những rủi ro và lợi ích liên quan đến việc thay đổi quốc gia.
Một trong những rủi ro nhìn thấy nhiều hơn và hơn nữa là liên tục thiếu sự hòa nhập vào trong văn hóa chủ nhà.
Mặt khác, di cư đã chứng minh tác động tích cực cho nền kinh tế toàn cầu, nó cung cấp lao động nhập cư cho các quốc gia và người dân hầu giúp chăm sóc cho người cao tuổi. Các bài phát biểu hiệp ước gồm cả hai chủ đề.
Stephane Jaquenet, Giám đốc chính sách Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế:
“Tôi nghĩ điều đầu tiên cần nói là việc di cư thực sự có thể có lợi nếu chỉ có một cấp quản lý nhất định. Không giống như những gì một số người, một số nhà phê bình về Hiệp ước Toàn cầu đã nói. Hiệp ước Toàn cầu không phải là mở toang cửa mà bất cứ ai cũng có thể đến, v.v… Đó không phải là ý tưởng.”
Tiến sỹ Anne Gallagher, Chủ tịch Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế:
“Chúng ta phải hiểu rằng không phải tất cả việc di cư đều tuyệt vời cho cộng đồng chủ nhà. Cộng đồng chủ nhà thường bị buộc phải chịu gánh nặng di cư và không phải lúc nào cũng nhận được phần chia sẻ lợi ích của họ. Những gì tôi cảm thấy rất mạnh mẽ là cần có sự hợp tác. Cộng đồng chủ nhà cần phải là một phần của việc ra quyết định và họ cần phải là một phần của lợi ích của việc di cư .”
Chủ tịch Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế nhấn mạnh rằng sự kiện này là vì lợi ích của mọi người và trách nhiệm tập thể của mọi quốc gia. Ủy ban đã tham gia vào cả ba năm lập kế hoạch, làm việc với Liên hiệp quốc để tìm những chính sách có thể giúp từng quốc gia trong số 192 quốc gia toàn cầu.
Stephane Jaquenet, Giám đốc chính sách Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế:
“Ý tưởng là mỗi quốc gia đều có quyền và nhiều khả năng hơn, quyền kiểm soát di cư. Nhưng nó phải làm điều đó theo tinh thần tôn trọng nhân quyền quốc tế và phẩm giá của con người.”
Áo, Hung Gia Lợi và Hoa Kỳ đã nói rằng họ sẽ không tham gia vào tài liệu không ràng buộc này, và có lẽ một vài quốc gia nữa sẽ rút lui trước ngày 11-12 tháng 12.
Nguyễn Minh Sơn






