MỚI

05:46
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong

Lễ Chúa Giáng Sinh B_3

MỘT LỜI ƯỚC GIÁNG SINH
Mt.1,18-25

Những đám mây đen u ám của chiến tranh, khủng bố và thiên tai cơ hồ như vẫn bao phủ đất trời trong lúc toàn thế giới đang chuẩn bị Giáng Sinh. Mây đen đã đầy đăc hơn; và đất trời cơ hồ như đã u ám hơn tại thành phố Sydney thân thương của chúng ta.

Đã hai tuần qua, những hình ảnh hỗn loạn đầy hận thù tại các vùng biển phía Nam Sydney đã vẫn còn chĩu nặng trong tâm hồn mỗi từng người yêu chuộng tự do hoà bình và công lý. Một người dân đã chua chát nói: “Họ đã trốn chạy chiến tranh. Nay chính họ lại mang chiến tranh đến phần đất hiền hoà này.” Một cảnh sát viên khác đắng cay nhận xét: “Đã phục vụ trong nghề hơn 40 năm, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ những cảnh tượng này có thể xảy ra trên đường phố Sydney. Tôi cứ ngỡ mình đang ở một nơi nào đó bên… Iraq!”

Hình ảnh về một đất nước hiền hoà hiếu khách phần nào đã bị hoen ố. Và đau thương thiệt thòi nhất là những em bé mà tuổi đời chưa tròn hai con số đã không còn háo hức về Giáng Sinh hay mong đợi ông già Noel nữa. Một em bé gái lên 9, khi đuợc hỏi ước muốn gì cho Giáng Sinh năm nay, tức tưởi khóc: “Em chỉ muốn một chút hoà bình.” Chỉ một chút hoà bình…

Giáng Sinh năm nay, hơn ai hết, mỗi người Công Giáo Việt Nam tỵ nạn chúng ta hãy làm một cái gì đó để mang lại hoà khí từ gia đình đến hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng. Hãy nở một nụ cười tươi nơi bến phà, trạm xe lửa. Hãy nhường bước chào nhau trên mỗi lòng hè phố. Hãy cẩn thận từ tốn ở mỗi cuối góc đuờng.

Hãy lịch sự và hãy rất nhẫn nại ôn tồn..Và hơn lúc nào hết, mùa Giáng Sinh năm nay, những công dân Uc gốc Việt chúng ta hãy biểu hiện tinh thần hiếu hoà hiếu khách hiếu thảo và làm bất cứ cái gì có thể để hai tiếng Việt Nam đừng bị hoen ố và dòng giống Rồng Tiên đừng phải hổ mặt thẹn thùng. Hãy sống một đời sống biết ơn. Hãy có một tấm lòng tha thứ.

Hãy giuơng to đôi mắt và cố tìm đuơc khuôn mặt hài nhi Giêsu trong mỗi một sắc dân. Và hãy mạnh dạn vững tin rằng sau những cơn giông bão tại Cronulla, Brigtin-le-Sands, mặt trời lại tỏa sáng trên cả thành phố Sydney hiền hoà tươi đẹp này. Bóng tối của hủy diệt và sự chết đang và sẽ được chuyễn mình từ tiếng khóc chào đời của hài nhi Giêsu -niềm hy vọng viên mãn của con người qua mọi thời đại.

Giáng Sinh là mùa của an bình và hạnh phúc, là lúc dưỡng nuôi tình yêu, tình bạn, tình người. Giáng Sinh cũng là dịp hàn gắn những đổ vỡ tang thương. Là mùa cho những trái tim trẻ đang chất đầy nhưạ sống yêu đương.

Và vì thế, đàn nhạc hãy xướng và muôn người hãy vui ca lên. Nhưng cũng hãy gắng rộng mở lòng thương xót thứ tha. Hãy can đảm nhìn thẳng vào khuôn mặt từng người thân. Và cả ngay với kẻ thù mình.

Xin Tình Yêu của Đấng Tối Cao đã nghèo khó sinh ra để chúng ta được sống -và sống sung mãn- ở cùng mọi người có lòng ngay. Và xin năm 2006 là năm hoà giải thứ tha giữa mọi dân tộc, mọi quốc gia trên toàn thế giới.

Lm Nguyễn Khoa Toàn

LỄ GIÁNG SINH
Ga 1, 1-18

Tin mừng thứ tư được mở đầu bằng một bài thánh ca mang âm hưởng như một bản nhạc giao hưởng. Chắc hẳn, để viết nên bản giao hưởng thánh ấy, Thánh sử Gioan, vốn được mệnh danh là người môn đệ Chúa yêu, ngoài tài năng của một văn sỹ, còn là một con người có trái tim chan chứa yêu thương. Có thể nói, với lối trình bày gãy gọn và xúc tích, tác giả -cách nào đó, đã tuyên xưng phả hệ thần linh của Chúa Kytô. Lễ Giáng Sinh là dịp thuận tiện để chúng ta tuyên xưng Ngôi Lời chính là Thiên Chúa từ muôn muôn thuở, nay trở thành xác phàm đến cư ngụ giữa lòng nhân loại.

Nguồn gốc huyền nhiệm của Ngôi Lời.

Thánh sử Gioan đã nối kết việc Ngôi Lời (Logos) đến giữa nhân loại khai mở cuộc tạo thành mới như những trang đầu của sách Sáng thế. Nếu để ý, chúng ta sẽ thấy, trong sách Sáng thế, Giavê Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ trong 6 ngày, ngày thứ 7, Người nghỉ ngơi. Ngôi Lời của Thiên Chúa cũng bắt đầu những sinh hoạt công khai của mình trong 6 ngày và kết thúc bằng phép lạ tại tiệc cưới Cana (x. Ga 1, 19-2,1-12). Điều đó cho thấy, Ngôi Lời từ muôn thưở đã hiện hữu và nhờ có Người, vạn vật mới được hình thành. Thánh Gioan đã dùng động từ “Ẽn” (đã có) để nói rằng từ thuở đời đời, Ngôi Lời đã hiện hữu, một sự hiện hữu vô tận, không chịu sự hạn định của thời gian.

Ngôi Lời không chỉ có từ trước muôn thuở, Người còn được giới thiệu như một người Con luôn hướng về Cha mình. Sự “hướng về” đó cho thấy Ngôi Lời luôn sống mật thiết và vĩnh cửu với Chúa Cha giống như hai người thân luôn hướng về nhau và luôn hiện diện bên nhau. Điều này được thể hiện rất rõ trong suốt cuộc đời trần thế của Chúa Kytô. Tất cả những biến cố xảy ra trong cuộc đời của Người, luôn có dấu ấn của Chúa Cha. Người luôn kết hiệp mật thiết với Chúa Cha, luôn trò chuyện, chia sẻ và tâm sự với Cha của Người.

Ngôi Lời đến trong thế gian

Có thể nói Ngôi Lời đến với thế gian bằng nhiều lần và bằng nhiều cách chứ không phải đợi đến khi Người sinh ra nơi hang đá Bêlem. Nhìn vào lịch sử cứu độ, chúng ta sẽ thấy Ngôi Lời đến trong thế gian ngay khi bắt đầu công cuộc tạo dựng. Nếu không có sự hiện diện của Người, chắc chắn vạn vật sẽ không được hình thành. Gioan đã xác nhận rất rõ điều này. Lần đó, không một ai biết sự hiện diện của Người. “Thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người” (1,10); Người cũng đến với “nhà của Người”. Nhà đó chính là dân tộc Dothái mà Người đã chọn làm dân riêng. Lần đó, Người đến trong Lề luật, trong lời của các Ngôn sứ,… để đồng hành với dân tộc này. Nhưng tiếc thay, dân tộc mà Người ưu tuyển chẳng chịu đón nhận Người (1,11); và cuối cùng, Người đến khi mặc lấy xác phàm và ở giữa lòng nhân loại. Người đến trong thân phận của một Hài nhi được hạ sinh trong một hoàn cảnh hết sức khó khăn và nghiệt ngã: sinh ra trong máng cỏ hang lừa nơi đồng không hiu quạnh và lạnh lẽo. Lần này, “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta”.

Ngôi Lời Thiên Chúa đến giữa lòng nhân loại, ở với nhân loại và “cắm lều” giữa lòng nhân loại. Ngày xưa, Giavê Thiên Chúa ở giữa dân Người trên đường từ Aicập về miền đất hứa. Ngày đó, Người hiện diện trong Lều tạm- đó là dấu chỉ cho thấy Giavê Thiên Chúa luôn ở cùng nhân loại. Ngày nay, Thiên Chúa ở giữa dân Người một cách gần gũi và thân mật. Thiên Chúa hiện diện dưới hình hài của một Hài nhi trong ngày Giáng sinh. Người hiện diện, mặc lấy xác phàm hữu hình để ở giữa loài người, đồng hành với con người hầu đưa con người về với Thiên Chúa.

Quà tặng vô giá mà Thiên Chúa muốn ban tặng nhân loại chính là việc cho Ngôi lời nhập thể, mang lấy thân phận mỏng dòn, yếu đuối của nhân loại. Người đến để chia sẻ với con người, để đồng hành với con người trong mọi hoàn cảnh. Người đến để yêu thương, để gánh lấy tội lỗi của nhân loại và cuối cùng chấp nhận hy sinh thân mình vì nhân loại.

Mừng lễ Giáng sinh, chúng ta không chỉ kỷ niệm một biến cố quan trọng đã xảy ra trong lịch sử nhân loại cách đây hơn 2000 năm, biến cố “Ngôi Lời trở thành xác phàm” và cư ngụ giữa lòng nhân loại; mà còn là dịp để mỗi người chúng ta nhận ra chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa trong dòng lịch sử, trong chính cuộc đời của mỗi người. Lạy Đấng Emmanuel, xin hãy đến và ở cùng chúng con luôn mãi!

Lm Jos. Phạm Ngọc Ngôn, Csjb

LỄ GIÁNG SINH, năm B
Lc 2, 1-14

Đêm nay cách đây hơn hai ngàn năm, Con Thiên Chúa đã đản sinh nơi hang đá Bêlem. Đọc Tin Mừng của thánh Luca 2, 1-14, chúng ta cảm nhận được Hài Đồng Giêsu năm xưa cũng đang hiện diện với thế giới, với loài người, với con người lúc này và mãi mãi.Muôn thiên thần đang rợp một khúc ca: ” Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người Chúa thương “. Sứ điệp của các thiên thần vẫn là lời mời gọi nhân loại ” Hãy sống yêu thương, ngay thẳng, hòa bình “. Mùa Đông ngày Chúa sinh ra gợi cho chúng ta về cái giá lạnh và hơi ấm của bò lừa thở hơi cho Chúa…

Đêm đông gợi cho chúng ta cảm giác lạnh căm. Cái buốt giá của đêm đông như làm xôn xao cả màn đêm, làm xôn xao đàn súc vật và làm nôn nao cả lòng người. Tin Mừng của thánh Luca thuật lại cuộc Giáng Sinh của Chúa Giêsu rất chi tiết và rõ ràng: ” …ông Giuse từ thành Nadarét, miền Galilê lên thành vua Đavít tức là Bêlem, miền Giuđê, vì ông thuộc gia đình dòng tộc vua Đavít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã thành hôn với ông là Maria, lúc ấy đang có thai. Khi hai người đang ở đó, thì bà Maria đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ “( Lc 1, 4-7 ). Rõ ràng, Con Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô đã được Chúa Cha định liệu có mẹ có cha để Ngài được lớn lên trong một mái ấm gia đình. Chúa Giêsu đã chia sẻ kiếp sống làm người với những con người bị bỏ rơi nhất. Ngài sinh ra trong một hang súc vật. Do đó, cái giá lạnh đêm đông lại càng có ý nghĩa nhiều hơn nữa.Cái xôn xao của một đêm đông không trăng, không sao làm rõ nét số phận của một Con Thiên Chúa đến trần gian để sống với, sống vì, sống cho nhân loại. Chúa Giêsu sẻ chia số phận với những con người nghèo khổ, bơ vơ tất bạt, không nhà không cửa, bị bỏ rơi bên lề xã hội. Hài Đồng Giêsu đêm năm ấy đã cho nhân loại thấy một Vị Vua Hòa Bình, Vị Vua Nhân Ái và Tình Thương đã đến để cứu chuộc loài người.

Con Thiên Chúa, Đấng EM-MA-NU-EN nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta đã không được ai đón tiếp trong đêm đông lạnh giá,chỉ có các mục đồng mà Tin Mừng thánh Luca ghi: ” Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật. Bỗng sứ thần Chúa đứng bên họ, và vinh quang của Chúa chiếu tỏa chung quanh, khiến họ kinh khiếp hãi hùng. Nhưng sứ thần bảo họ: ” Anh em đừng sợ. Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô Đức Chúa ” ( Lc 1, 8-11 ). Và sứ thần còn căn dặn các mục đồng: ” Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ ” ( Lc 1, 12 ). ” Các mục đồng liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Maria, ông Giuse, cùng với Hài nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên ” ( Lc 1, 16-18 ). Các mục đồng là những người đầu tiên đã đón nhận Tin Mừng. Họ đã nhận ra Hài Đồng Giêsu, Con Thiên Chúa đã muốn trở nên nghèo vì loài người, vì mỗi người để cho con người và nhân loại được sự giàu có của Chúa Giêsu. Thế giới và nhân loại, con người, ngay những con người ở trong vùng ấy đang chìm đắm trong giấc ngủ, đang hưởng sự ấm cúng của chăn bông, lò sưởi thì chỉ có vài người chăn chiên đã nhìn thấy Thiên Chúa. Họ đã được sứ thần báo tin và mời tới hang đá máng cỏ bởi vì Thiên Chúa muốn tỏ mình ra cho họ là những người nghèo. Mẹ Maria và thánh Giuse, chắc chắn đã có niềm vui vì được chia sẻ với các mục đồng một phần nào bí mật của các ngài.

Biến cố Giáng Sinh là một Lời của Thiên Chúa ngỏ cho nhân loại, ngỏ cho con người. Tin Mừng thánh Luca viết: ” Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng ” ( Lc 2, 19 ). Mẹ Maria đã kinh ngạc, thán phục, nhưng không ngỡ ngàng bởi việc Chúa Giêsu sinh ra, Mẹ đã được mạc khải, do đó, lòng tin của Mẹ Maria không hề nao núng chút nào cả. Sự kiện Giáng Sinh được trình bày cho thế giới, cho nhân loại với dâu chỉ là một Lời để nhìn, để chiêm ngắm, để loan báo cho người khác, một Lời để suy niệm và giữ mãi trong lòng để suy đi nghĩ lại trong cuộc đời. Giáng Sinh là một Lời, một biến cố rõ ràng, một sự kiện tràn đầy ý nghĩa. Giáng Sinh đang tiếp tục nói với nhân loại, nói với mỗi người chúng ta.

Hài Đồng Giêsu nằm trong máng cỏ là Đấng Cứu Thế. Ngài đến trần gian không như một nhân vật lịch sử, một vĩ nhân hay là một người lạ lùng theo nghĩa con người, nhưng Ngài là Vị Cứu Tinh, là Đấng Cứu Độ. Ngài đến để cho người què đi được, người điếc nghe được, người mù thấy được và người nghèo được nghe loan báo Tin Mừng. Chúa Giêsu ở với Thiên Chúa cha từ trước muôn đời. Trong Chúa Giêsu, nhân loại và mỗi người chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, tha thứ và qui tụ. Chúa đến cho chiên được sống và sống dồi dào ( Ga 10, 10 ).Chính vì thế, Hài Đồng Giêsu, Con Thiên Chúa đã đến để xua tan nỗi thất vọng, chiến thắng thần chết, sự dữ bị khuất phục. Tất cả những ai đón nhận Hài Đồng Giêsu như các mục đồng đã làm cũng sẽ hưởng được niềm vui tràn đầy và nhận được ơn giải thoát của chính Thiên Chúa.

“Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương ” ( Lc 2, 14 ) vẫn luôn là lời ngợi khen, chúc tụng và lời hứa ban Hòa Bình, Tình Thương và An Bình cho mọi người đón nhận Con Thiên Chúa.

Lạy Thiên Chúa, xin ban thêm đức tin cho chúng con để chúng con mau mắn đón nhận Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ. Amen.

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

CHÚA GIÁNH SINH
Lc 2: 1-14

Trong thời Cựu ước, Thiên Chúa tỏ mình ra cho nhân loại bằng nhiều cách thế khác nhau: trong đám mây, ngoài sa mạc, trên đỉnh đồi.. Và Chúa nói với loài người cách gián tiếp: qua các ngôn sứ, các tổ phụ. Sau cùng khi thời gian đã điểm, Thiên Chúa sai chính Con Một Người đến với nhân loại. Chính thánh Phaolô cũng nói về thời gian đã điểm (Rm 5:6). Vậy thời gian đã điểm có nghĩa là gì? Thời gian đã điểm là thời gian chín mùi, thời gian mà người Do thái mong đợi Ðấng Cứu thế đến hơn bao giờ hết, bởi vì họ đã chán ngấy cảnh suy đồi trong xã hội họ đang sống. Những nhà lãnh đạo tôn giáo cũng như dân sự lại xuống giốc. Còn trên bình diện chính trị, thì đất nước của họ đang bị ngoại bang là người La Mã cai trị. Cho nên họ mong đợi Ðấng Cứu Thế đến giải thoát họ khỏi ách nô lệ ngoại bang, khỏi cảnh đồi trụy trong giới lãnh đạo dân sự và tôn giáo đồng hương chứ không hẳn là giải thoát khỏi tội lỗi.

Dầu sao đi nữa thì việc Ðấng Cứu Thế sinh ra, đã đổi hẳn lại dòng lịch sử nhân loại. Từ khi Chúa Cứu Thế sinh ra, thì thời gian đổi ngược hẳn lại. Vì thế ngưòi ta gọi năm nay là năm nọ, năm kia sau khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nếu biến cố xẩy ra trước khi Chúa Cứu thế giáng sinh, thì người ta lại tính niên hiệu ngược lại, chẳng hạn sự việc xẩy ra năm này năm nọ trước năm Chúa giáng sinh. Nhiều sử gia trên thế giới dựa trên năm Chúa giáng sinh để tính thời gian và đặt lại niên hiệu. Và gần đây người ta đã khám phá ra là họ đã tính lầm niên hiệu Chúa giáng sinh khoảng bốn hay năm năm trước niên hiệu đã ấn định. Tuy nhiên người ta không muốn đổi lại các niên hiệu của các biến cố trên thế giới, bởi vì làm như vậy quá phức tạp và tốn kém về thời giờ và tiền bạc.

Việc Ðấng Cứu Thế giáng sinh là một biến cố quan trọng nhất trong lịch sử loài người. Tuy nhiên Chúa đến không phải chỉ đổi ngược lại dòng lịch sử. Chúa đến để làm một việc đổi mới toàn diện trong tâm hồn mỗi người: đổi lại cách suy tư, đổi lại những giá trị trong đời sống. Trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh độ 700 năm, thì ngôn sứ Isaia đã tiên báo: Ðoàn dân đang lần bước giữa tối tăm, đã thấy một ánh sáng huy hoàng (Is 9:1). Lời ngôn sứ Isaia về Ðấng Cứu Thế đã được thực hiện trong đêm Giáng sinh. Trong đêm giáng sinh đầu tiên, chỉ có ít nhân vật được chứng kiến cảnh hang đá Bêlem: đó là Mẹ Maria, Thánh Giuse và mấy người mục đồng, và chiên bò lừa (Luc 2:8,10,16).

Ngày nay người ta thường dựng những cảnh hang đá máng cỏ trông có vẻ đẹp mắt. Tuy nhiên chính nơi Chúa sinh ra chỉ là cái hang mục đồng, có thể dơ bẩn, hôi hám. Và làm sao mục đồng có thể nhận ra hài nhi mới sinh trong hang bò lừu là Ðấng cứu thế, con Thiên Chúa? Mỗi người có thể tìm ra những câu trả lời khác nhau. Tuy nhiên để giúp người ta có được câu trả lời thoả đáng, người tín hữu có thể đặt câu hỏi một cách khác. Làm sao để có thể dễ nhận ra sự hiện diên của Thiên Chúa trong đời sống? Người ta phải có tâm hồn thế nào hay tạo ra một tâm hồn ra sao thì mới có thể nhận ra sự hiên diện của Thiên Chúa ?

Ðọc Thánh kinh, người ta thấy Mẹ Maria mừng lễ Giáng sinh một cách khác thường. Thánh Kinh nói về Mẹ: Còn bà Maria, thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng (Luc 2:19). Mừng lễ Sinh nhật trong lòng có nghĩa là mở rộng tâm hôn đón nhận Chúa Cứu thế. Tai ta có thế nghe câu truyện Giáng sinh nhiều lần, nhưng chỉ có tâm hồn mới có thể rung động trước màu nhiệm Giáng Sinh. Nhiều người đã có thể mừng lễ Giáng Sinh 20, 30, 40,.. 70 năm. Ai nấy đã có thể quen thuộc với câu truyện Giáng sinh: truyện trinh nữ Maria thụ thai cách huyền diệu, truyện Chúa Cứu thế giáng sinh trong cảnh cơ hàn tại Bêlem, truyện Ba Vua đến thờ lạy Ðấng Cứu thế giáng sinh. Một số người khi còn nhỏ đã có thể được chọn đóng vai thánh Giuse, mẹ Maria, thiên thần, mục đồng, ba vua… Tuy nhiên đời sống ta có gì thay đổi không?

Ngay từ khi mới sinh, Chúa Cứu thế đã làm xáo trộn tâm trí loài người, như Chúa đã làm xáo trộn tâm trí Hêrôđê. Sứ mệnh của Chúa là làm xáo trộn tâm trí loài người, làm cho họ bất mãn với con người cũ, với lối sống hiện tại: tư tưởng cũng như hành động để Chuá có thể làm chủ tâm hồn họ, ban bình an và niềm vui cho họ. Sau những ngày giờ bận rộn sửa soạn mừng lễ Sinh nhật: Gửi quà sinh nhật, thiệp sinh nhật, làm hang đá máng cỏ, ta nên dành ít thời giờ yên lặng để suy niệm về màu nhiệm Giáng sinh. Chỉ trong thinh lặng người ta mới dễ nhận ra sự hiện diện của Chúa, mới dễ khám phá ra ý nghĩa của màu nhiệm Giáng Sinh. Chúa đã đến trong lịch sử loài người hơn 2000 năm để làm cuộc giao hoà giữa Thiên Chúa và loài người. Và Chúa hứa sẽ đến trong ngày sau hết để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Giữa hai cuộc thăm viếng vĩ đại này, Chúa thường đến với loài người qua ơn thánh, mỗi lần người tín hữu lãnh nhận bí tích, cầu nguyện, hi sinh, hay làm việc thiện.

Người công giáo trưởng thành không được coi Sinh nhật như một biến cố xa xưa, không ăn nhập gì tới nếp sống hiện tại. Người công giáo phải tìm cho ra ý nghĩa đích thực của việc mừng lễ Giáng sinh. Người công giáo phải làm mới lại và sống lại việc Chúa đến. Ðể Chúa có thể đến ngự trị và làm chủ tâm hồn, người ta phải biết loại bỏ những chướng ngại vật trong tâm hồn, để Chúa có thể ở lại trong tâm hồn, ban bình an và niềm vui cho cuộc sống. Và đó là tất cả ý nghĩa của việc mừng lễ Sinh nhật.

Lời cầu nguyện xin Chúa đến sinh lại trong tâm hồn:

Lạy Chúa hài nhi giáng sinh!
Chúa sinh ra trong cảnh cơ hàn
nơi hang bò lừa.
Xin dạy con biết dọn cho Chúa một máng cỏ
trong tâm hồn
dệt bằng những việc cầu nguyện, hi sinh, bác ái
để sưởi ấm lòng Chúa. Amen.

Lm Trần Bình Trọng

LỄ CHÚA GIÁNG SINH, năm B ( LỄ ĐÊM )
Lc 2, 1-14

Đêm nay, nhân loại trên khắp thế giới hướng về Bêlem như trung tâm của đức tin Kitô giáo, bởi vì con người trở về Bêlem không do óc tưởng tượng nhưng là một việc thực tế: một Hài Nhi đã giáng sinh cho con người, cho nhân loại. Bêlem nơi Chúa sinh ra là trung tâm đức tin của con người. Hang lừa máng cỏ là trung tâm của việc mừng lễ Giáng sinh của con người, của chúng ta. Tiếng hát của các thiên thần khi xưa: ” Vinh danh Thiên Chúa trên Trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm ” ( Lc 2, 14 ) như vẫn vang vọng trong đêm Giáng Sinh và rồi các mục đồng bảo nhau: ” Nào chúng ta sang Bêlem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết ” ( Lc 2, 15 )

Nhân loại đêm nay vẫn trở về Bêlem để như các mục đồng năm xưa đã thấy một thực tế, một sự lạ lùng vô kể. Đến nơi, họ gặp bà Maria, Ông Giuse, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ ( Lc 2,16 ). Đích thực, đây là Mầu nhiệm đức tin và là mầu nhiệm của tình thương. Những chú mục đồng không học thức, vô danh tiểu tốt khi thấy sự việc lạ lùng như thế, đã kể lại cho nhiều người điều họ đã được nói về hài nhi: ” Anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ ” ( Lc 2, 12 Máng cỏ có ý nghĩa vì đức tin. Chính thiên thần đã nói với các mục đồng: ” Hôm nay, một Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô Đức Chúa” ( Lc 2, 11 ). Trẻ sơ sinh được đặt trong máng cỏ chính là Cứu Chúa. Do đó, Giáng Sinh chính là trở về với Mầu nhiệm Nhập thể, trở về với đức tin để nhận ra trẻ thơ mới sinh được đặt trong máng cỏ nơi hang Bêlem là Hài Nhi Giêsu, Đấng Cứu Thế.

Đức tin cho chúng ta hiểu về Mẹ Maria, một cô thôn nữ nghèo nhưng được Thiên Chúa chọn lựa làm Mẹ của Chúa Giêsu và làm Mẹ của chúng ta. Đức tin giúp chúng ta nhận ra thánh Giuse, một Người công Chính đã được Thiên Chúa tuyển chọn để bênh vực Đức Mẹ và dưỡng nuôi Chúa Giêsu. Các mục đồng là những người đầu tiên đã gặp Chúa Cứu Thế và kể lại về những điều họ đã biết về Hài Nhi Giêsu cho những người khác. Nhờ đức tin, nhân loại và mọi người chúng ta sẽ nghiệm ra những điều kỳ diệu nơi hang đá Bêlem và những gì xẩy ra khi vua Hêrôđê tìm giết Hài Đồng Giêsu. Nhờ đức tin cả cuộc hành trình tiến về Quê trời luôn có ý nghĩa cao vời.

Ngôn sứ Isaia đã viết: ” Mọi dân nước đã đi trong tối tăm sẽ nhìn thấy ánh sáng lớn lao “. Giáng sinh là lễ ánh sáng bởi vì chính Con Thiên Chúa đem ánh sáng đến cho nhân loại. Ánh sáng là đặc ân đức tin và đức tin đã biến đổi mọi sự.

Giáng sinh là quà tặng vô giá Thiên Chúa tặng ban cho con người, cho nhân loại chính Con Một Yêu Dấu của Ngài: ” Đức Giêsu là quà tặng quí giá nhất Thiên Chúa trao gởi cho con người ” ( Ga 3, 16 ) hoặc: ” Tất cả chúng ta hãy vui mừng trong Chúa. Vì Đấng Cứu Độ chúng ta đã sinh xuống gian trần. Hôm nay từ cõi trời cao thẳm, Bình an đích thực đến giữa chúng ta “. Vâng, Đức Giêsu trong đêm Giáng sinh đã đem lại cho thế giới một Tin Mừng: Thiên Chúa chính là Cha của chúng ta, còn chúng ta là anh chị em với nhau.

Xin dùng bài thơ của một thi sĩ vô danh để nói về sự thách đố của Mầu Nhiệm Giáng Sinh:

” Khi bài ca của các thiên thần ngừng bặt,
khi ngôi sao trên bầu trời đã đi khỏi,
khi các vua chúa và hoàng tử đã ở nhà,
khi các mục đồng đã cùng đàn súc vật trở về,
thì công việc Giáng Sinh mới bắt đầu:
để tìm lại những gì đã mất,
để hàn gắn những gì đã gẫy,
để người đói được ăn no,
để tù nhân được giải phóng,
để các nước xây dựng lại,
để đem lại hòa bình đến với mọi người,
để hòa nhạc bằng trái tim “.

Lạy Chúa, Chúa đã sai Con Một Chúa là nguồn ánh sáng thật đến soi chiếu trần gian làm cho đêm cực thánh này bừng lên rực rỡ. Xin cho chúng con ngày nay ở dưới thế được mầu nhiệm Giáng sinh soi dẫn mai sau cũng được cùng Con Một Chúa hưởng vinh phúc trên trời.Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh thần đến muôn thuở muôn đời ” ( Lời nguyện nhập lễ thánh lễ đêm Giáng Sinh ).

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT (Nguồn vietcatholic.org)

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031