MỚI

03:34
13/05/2026
HDGMVN_LogoNamMucVu2026-03
giaophanvinhlong-bantruyenthong

Văn hóa và truyền thông tt

Dominique Wolton: Khi cha tiếp các nguyên thủ Quốc gia hay các nhân vật khác trong các lần gặp gỡ riêng, cha có thì giờ để thinh lặng không?

Đức Phanxicô: Thường thường là không. Không, vì phải theo nghi thức. Với một vài người trẻ, có, với các nguyên thủ Quốc gia thì không, nhưng với hai nhà cầm quyền và một vài nghị viên trẻ, có, tôi có giữ thinh lặng. 

Dominique Wolton: Vì sao cha không xin một cách hệ thống giây phút thinh lặng với các nguyên thủ Quốc gia? Trong các cuộc gặp quốc tế, có thể tốt để xin họ giữ một giây phút thinh lặng. Khi đó có thể có một cái gì sẽ xảy ra, một đối thoại đích thực. Bởi vì thế giới bây giờ điên lên vì tốc độ, hoạt động liên tục, ồn ào và nếu trong chuyến đi chính thức cha nói: “Nếu quý vị muốn, chúng ta giữ thinh lặng một vài phút”, điều này có thể được và với một sức mạnh thật sự.

Đức Phanxicô: Tôi đã làm với đám đông ở quảng trường Thánh Phêrô. Giờ Kinh Truyền Tin hay các lúc khác, tôi xin thinh lặng và mọi người hưởng ứng lời xin này, họ giữ thinh lặng.

Dominique Wolton: Buổi chiều ngày bầu chọn, khi cha ra ban-công, cha xin giáo dân giữ thinh lặng.

Đức Phanxicô: Một giây phút thinh lặng để cầu nguyện. Và họ đã đáp ứng. 

Dominique Wolton: Chủ đề thinh lặng này nếu cha có thể làm cho quen thuộc là chủ đề nền tảng đối với thế giới lúc nào cũng ồn ào nhanh chóng náo nhiệt này. Tìm một giây phút thinh lặng sẽ hữu ích. Làm sao để nói đến điều tốt, tình yêu tha nhân, lòng thương xót trong một thế giới đầy tiếng động, đầy lời nói, đầy hoạt động qua về liên tục?

Đức Phanxicô: Theo kinh nghiệm của tôi với các phương tiện thông tin đại chúng và thế giới truyền thông thì họ giữ lại những tin nào thích hợp với họ. Các phương tiện truyền thông đại chúng phải đối diện với bốn mối nguy. Tôi không nói đến sự trao đổi, tôi nói đến các phương tiện truyền thông đại chúng. Mối nguy thứ nhất là bóp méo thông tin. Họ chỉ nói một phần câu chuyện, phần nào thích hợp với họ. Tôi nghĩ đến các tờ báo tin tức: họ để độc giả có một phán đoán sai lầm về thực tế, bởi vì họ chỉ nói một nửa các sự kiện. Mối nguy thứ nhì là vu khống, là bôi nhọ người khác.

Vu khống, như người thợ cạo thành Sevilla nói, đó không phải là làn gió nhẹ nhưng là cơn cuồng phong. Mối nguy thứ ba là thóa mạ. Một người có thể có sai lầm trong quá khứ. Rồi họ thay đổi và cũng có thể họ xin tha thứ. Người ta nhận thấy cách đối xử của họ đã khác. Mối nguy của các phương tiện truyền thông là để đạp đổ uy quyền của người này, họ nhắc lại quá khứ. Đó là thóa mạ. Mối nguy thứ tư là “căn bệnh” của phương tiện truyền thông, buồn bã, chán nản, không hứng khởi, chỉ thích thú trong các câu chuyện nhìn trộm, tục tĩu, hung tợn nhất. Bốn mối nguy này có khắp nơi trong các phương tiện truyền thông xã hội.

Dominique Wolton: Cũng vậy với internet.

Đức Phanxicô: Và chúng ta quen với chuyện này. Chúng ta đã quen. Trên các phương tiện truyền thông, rất khó để tìm một người nào đó nói về một tình trạng mà không bôi bẩn, chỉ nói một phần sự việc, không xúc phạm đến nhân phẩm người khác. 

Dominique Wolton: Đúng, nhân vị con người.

Đức Phanxicô: Theo tôi, các phương tiện truyền thông phải bảo vệ nhân phẩm. 

Dominique Wolton: Tất cả những gì cha nói, tôi đã viết từ hai, ba mươi năm nay. Nhưng tôi viết thì không ai nghe. Tôi hy vọng người ta sẽ nghe cha hơn… Vì sao Giáo hội không nói đến “truyền thông” một cách chung mà chỉ nói “truyền thông xã hội”? Nhất là sau Công đồng Vatican II.

Đức Phanxicô: Nhưng về khoa nhân chủng học của truyền thông, chúng ta không tìm được nhiều chuyện trong các văn bản. Có thể ông biết ở đâu đó có một cái gì? Trong Thần học thân xác của Đức Gioan-Phaolô II. Ngài nói đến hôn nhân và thần học thân xác, chuyện này đã gây tai tiếng rất nhiều. Nhưng ngài nói làm thế nào một người đàn ông, một người đàn bà thông hiệp với nhau một cách tự nhiên mà không sợ. Tôi nghĩ, đó là lần đầu tiên một giáo hoàng, hay Giáo hội chính thức nói đến thông hiệp riêng tư, chứ không phải xã hội. Nhưng thông hiệp luôn có tính cách xã hội, dù thông hiệp này ở trong phạm vi riêng tư.

Dominique Wolton: Đúng, luôn luôn. Vì thông hiệp là một giao tiếp, là người khác.

Đức Phanxicô: Và giao tiếp là trao mình trong bàn tay của người khác. 

Dominique Wolton: Và xin cha đọc năm trang tóm tắt mà tôi đã đưa cha về lý thuyết truyền thông, bởi vì chính xác đó là những gì tôi viết cách đây ba mươi năm…

Đức Phanxicô: Vậy thì tại sao mình làm quyển sách này…? 

Dominique Wolton: Quyển sách này có thể các người thế tục sẽ thích nhiều hơn, vì cha biết, thường thường người thế tục và vô thần mến cha nhiều hơn là người công giáo, cha biết rồi, (cười). Cha là người “cộng sản” cuối cùng của Âu châu…

Đức Phanxicô: Lần nọ tôi tiếp các nghị viên Pháp cùng với hồng y Barbarin. Và trước đó, chúa nhật trước lễ Chúa Kitô Vua, tôi tiếp phái đoàn hành hương của những người nghèo Âu châu, cũng cùng với hồng y Barbarin.

Dominique Wolton: Có, tôi có biết.

Đức Phanxicô: Ngài rất tốt. 

Dominique Wolton: Ngài rất thông minh.

Đức Phanxicô: Ngài đi xe đạp đến mật nghị!

Dominique Wolton: Ý tưởng quy tụ người nghèo về đây rất hay. Vậy người kế vị cha họ sẽ làm gì? Họ bắt buộc phải làm! (cười)

Đức Phanxicô: Thần Khí sẽ lo…

Dominique Wolton: Đúng, có thể. Nhưng sự khác biệt giữa hai chúng ta, là cha, cha lúc nào cũng có Thần Khí, còn tôi thì không chắc. Cha thấy đó. (cười)

Đức Phanxicô: Ông sẽ xuống địa ngục! (cười) 

Dominique Wolton: (cười) đúng. Cha có nhiều uy quyền hơn tôi. Nhưng chúng ta thật đồng ý với nhau. Cha biết đó, ngày nay, một thế giới điên cuồng với kỹ thuật, các phương tiện truyền thông, internet, các mạng xã hội, điên cuồng với tốc độ, với tương tác. Khi tôi nói, truyền thông kỹ thuật thì luôn dễ hơn là truyền đạt giữa con người, điều này giải thích cho sự thành công của kỹ thuật, cho các cự lại thì luôn là thật. Kỹ thuật thì hấp dẫn, giao tiếp giữa con người thì thật khó. Dù vậy, chỉ có một ván bài, đó là người khác, với tình thương và với sự khác biệt.

Đức Phanxicô: Nhưng… Có một chuyện xảy ra với tôi vào một ngày chúa nhật, khi tôi sắp đến dinh tông tòa của giờ Kinh Truyền Tin. Một giám mục đến gặp tôi và nói cha đi cùng với một nhóm nhỏ khoảng một trăm người, họ đến để xin tôi ban phép lành và tôi cũng không cần buộc phải đến gần họ, họ chỉ đến xin ban phép lành. Mới đầu tôi nghĩ: “Nếu tôi chỉ ban phép lành thì tôi có thể ban từ xa như vậy” (cử chỉ). Nhưng sau khi tôi đi, tôi thấy họ chờ tôi, và như thế, không phải là lý thuyết, không phải là chính trị nhưng là một thiết yếu của con người. Và ngay lập tức, tất cả đến đụng vào tôi, trẻ em, cha mẹ… Họ chụp hình, một selfie. Và tôi không nói một lời. Một trong nhóm người này là một bé trai 12 tuổi có chiếc áo t-shirt rất đẹp có hàng chữ: “Mẹ tôi làm những chuyện tuyệt vời, nhưng với tôi bà làm quá”. Tôi hỏi em: “Mẹ con đâu?” Em trả lời: “Mẹ con đây”. Tức thì mọi người đến gần nhau. Cuối cùng tôi phải làm cho mọi sự vào trật tự: “Bây giờ chúng ta cùng đứng chụp chung một tấm hình rồi chào từ giã”. Tôi giải thích cho họ, đã đến giờ Kinh Truyền Tin, tôi không có nhiều thì giờ và họ hiểu. Chúng tôi cùng cầu nguyện với Đức Mẹ, đọc một Kinh Kính Mừng, ban phép lành rồi chúng tôi chào nhau và tôi đi. Ông sẽ hỏi: “Bài học giáo lý nào của cha ở đây?” Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ các bài học giáo lý phải được một linh mục gần với giáo dân, cười với giáo dân, để cho giáo dân quấy rầy mình dạy. Và đó là giao tiếp, là truyền thông. Tôi không thích gặp linh mục nào dán tấm bản giờ rãnh của mình, “từ giờ này đến giờ này…”. Khi giáo dân nói “y hẹn”, và đến giờ ấn định thay vì họ gặp linh mục thì họ gặp một cô thư ký, đôi khi cô còn quạu cọ nói linh mục rất bận! Và đó là phản-truyền thông, phản-tin mừng… 

Dominique Wolton: Đúng vậy. Thường thường các linh mục không rãnh. Giáo dân không dám nói chuyện với họ. Người ta nghĩ họ làm những chuyện rất quan trọng, đương nhiên quan trọng hơn chúng ta nếu họ nói chuyện với Chúa…

Đức Phanxicô: Chính Chúa Giêsu cũng rất bận, nhưng khi một người đến nói con trai hay người giúp việc của mình bị bệnh và xin Ngài chữa lành thì Ngài nói: “Tôi đi”. Người kia nói Ngài không cần phải đi, nhưng Chúa Giêsu nói: “Không, tôi đi!” Khi Chúa Giêsu thấy các cánh cửa của thành Naim, nơi người ta chôn người con trai duy nhất của bà góa, Ngài đến gần, chạm vào bà và khóc. Rồi Ngài sờ vào hòm của đứa bé và Ngài làm phép lạ. Đến gần. Và đó là kết luận mà tôi muốn đi đến: không thể có một Giáo hội của Chúa Giêsu Kitô mà xa giáo dân. Giáo hội của Chúa Giêsu Kitô phải gắn bó với giáo dân, kết hiệp với giáo dân. Nếu làm ngược lại thì làm giống như một vài chính trị gia – không phải tất cả, để không vơ đũa cả nắm – họ chỉ quan tâm đến người dân trong khi tranh cử, sau đó thì họ quên. Và theo tôi, sự gần gũi trong đời sống mục vụ, đó là chìa khóa để rao giảng Tin Mừng. Chúng ta không thể rao giảng Tin Mừng mà không gần gũi.

Người ta kể cho tôi nghe một câu chuyện, một nữ giáo dân làm chứng. “Một người đàn ông giàu có sống tách rời gia đình mình, ông mất mọi liên lạc với gia đình. Vào cuối đời, ông nằm bệnh viện với căn bệnh ở giai đoạn cuối. Ở giường bên cạnh có một người đàn ông khác, cũng có cùng căn bệnh như ông. Linh mục trong bệnh viện đến, cha nói chuyện với người bệnh kia, nhưng cha không làm sao để cho ông này nói một câu. Ông hoàn toàn khép kín, ông không muốn nói chuyện với một ai. Một ngày nọ, người bệnh bên cạnh giường nhờ ông đem ống nhổ đến, lần đầu tiên ông đứng dậy và đi lấy ống nhổ. Xong ông kia lại nhờ ông đi rửa ống nhổ. Ông đem ống nhổ vào phòng tắm, rửa và mang lại cho ông này. Lúc đó ông bắt đầu cảm thấy lo lắng, một nỗi lo lắng vô cùng… Và ông bắt đầu nói chuyện với các y tá, với người khác, như thử việc gần gũi phục vụ, việc nói chuyện qua thịt da đau khổ đã mở cho ông một cánh cửa. Ba ngày sau, linh mục trở lại, ông kêu cha lại và bắt đầu kể chuyện về cuộc đời của mình… Tôi không biết ông nói chuyện gì với cha, nhưng ông xin rước lễ và tối hôm đó ông qua đời”. Câu chuyện này làm tôi nghĩ đến dụ ngôn người thợ giờ thứ mười một. Làm sao một hành vi gần gũi, một sự giúp đỡ dơ bẩn và khiêm nhường như vậy làm cho con người mở tấm lòng. Điều đó đã giải thoát ông.

Tôi sẽ kể ở đây một sự kiện lịch sử về giao tiếp. Ở quảng trường Risorgimento, có một người vô gia cư Ba Lan khi nào cũng say. Trong lúc say, ông kể chuyện ông là bạn chủng sinh, cùng ra linh mục với Đức Gioan-Phaolô II, nhưng sau đó ông rời chức thánh. Không ai tin ông. Có người kể câu chuyện này cho Đức Gioan-Phaolô II nghe. Ngài nói: “Nhưng hỏi tên ông gì”. Và đúng thật là ông! Đức Gioan-Phaolô II nói: “Mời ông đến đây.” Người ta đưa ông đi tắm và đem ông đến gặp Đức Gioan-Phaolô II. Gặp ông, ngài nói: “Nhưng anh bạn, anh làm sao vậy?!” và ngài ôm ông vào lòng. Đúng là ông đã rời chức thánh, ông ra đi với một phụ nữ.  “Nhưng anh làm sao vậy?” Và Đức Gioan-Phaolô II nhìn ông, ngài nói: “Theo lẽ hôm nay cha giải tội của tôi đến đây nhưng cha không đến. Anh giải tội cho tôi. – Nhưng làm sao được? – Được, được, tôi cho anh được phép”. Và ngài quỳ gối xuống, ngài bắt đầu xưng tội. Rồi ngài cũng làm như vậy với người vô gia cư và cuối cùng ông là cha tuyên úy bệnh viện, ông làm nhiều điều tốt lành cho bệnh nhân. Một hành vi gần gũi và khiêm nhường.

Người ta không thể nào giao tiếp với tính kiêu ngạo. Chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa giao tiếp là khiêm nhường. Hay ít nhất có một thái độ khiêm nhường phần nào. Người ta giao tiếp ngang hàng. Người ta giao tiếp từ dưới đi lên. Nhưng nếu mình chỉ muốn giao tiếp từ trên xuống thì mình sẽ thất bại.

Dominique Wolton: Đó là thứ trật.

Đức Phanxicô: Nói đến địa ngục – đây là chủ đề mà tôi không muốn đề cập đến, nhưng… Ông có khi nào nghe nói đến lều Vézelay không?

Dominique Wolton: Không.

Đức Phanxicô: Ở nhà thờ chính tòa Thánh Maria-Mađalêna ở Vézelay có con đường Thánh Giacôbê. Có một căn lều rất đẹp. Một bên là Giuđa treo cổ và chết, bên kia là người mục tử nhân lành ôm ông Giuđa và vác ông trên vai. Khi người xem nhìn thấy cảnh này, họ tự hỏi không biết Giuđa có được cứu không. Nhưng nếu nhìn khuôn mặt của người mục tử nhân lành, đó là Chúa Giêsu thì một nửa khuôn mặt của Ngài buồn, nửa kia ngài nở một nụ cười. Và đó là huyền bí của địa ngục. Tinh thần nhưng không, khiêm nhường: đó là những chữ để có một giao tiếp tốt đẹp. Chia sẻ bữa ăn, cùng ăn uống, cùng nhảy múa, cùng mừng lễ.

Dominique Wolton: Cha giữ một khoảng cách với kỹ thuật, nhưng cha là nhà vô địch viết các câu tweet? Vì sao cha làm việc này? Vì sao lại là cha? Cha thường hay nói giao tiếp giữa con người với nhau thì quan trọng hơn là giao tiếp qua kỹ thuật?

Đức Phanxicô: Nhưng tôi, tôi phải dùng tất cả mọi phương tiện để gần với giáo dân. đó là phương tiện để đến gần.

Dominique Wolton: Đúng, nhưng có sự khác biệt hơn khi cha làm như người khác. Cha tạo nên loại giao tiếp kỹ thuật này, rất hiện diện mà cha lại nói nó rất hạn chế?

Đức Phanxicô: Tôi không vừa ý. Tôi làm với mục đích duy nhất là để mở các cánh cửa. Nhưng tôi muốn đi xa hơn. Năm 2016 tôi giao tiếp với mười một hay mười hai youtubeur trên thế giới, tôi trao đổi trực tiếp với họ. Một cô gái, tôi không nhớ là người nước nào, cô nói với tôi: “Làm thế nào con có thể giao tiếp với một người…” Tôi trả lời: “Để giao tiếp, phải có một thuộc tính cá nhân. Nếu con không có một thuộc tính, con không có nhận diện, và nếu con không có nhận diện, con không thể giao tiếp”. Cô nói với tôi: “Nhưng làm thế nào con có thể giao tiếp với một người không có nhận diện, không có thuộc về?” Tôi trả lời: “Con chỉ cần cho họ một thuộc tính ảo của con. Từ ảo tính này, mình sẽ đi đến chuyện cụ thể, chuyện thật”. Tôi làm các câu tweet để mở các cánh cửa, tôi tin chắc các câu tweet này đánh động được nhiều tâm hồn… 

Dominique Wolton: Nhưng với tầm mức toàn cầu hóa các kỹ thuật truyền thông và càng ngày càng có ít giao tiếp giữa con người, vì sao ít nhất cha không có một lời khuyên nên có một khoảng cách giữa sức mạnh và giới hạn của kỹ thuật truyền thông? Dĩ nhiên có tự do cá nhân, nhưng đàng sau đó là sức mạnh chưa từng có của các công ty khổng lồ GAFA (Google, Apple, Facebook, Amazon). Và còn các công ty khác nữa… Đó là các mạng lớn nhất hoàn cầu với rất nhiều quyền lực, tiền bạc, sức mạnh và kiểm soát! Những chuyện này không dính gì với giao tiếp giữa con người với nhau, dù mỗi người cảm thấy mình tự do. Tự do của phía người dùng. Nhưng đóng khung và kiểm soát về phía người tổ chức thì thật là khủng khiếp. Vì sao Giáo hội không nói “cẩn thận, cẩn thận”? Cha có thể nói “đúng, với truyền thông kỹ thuật, nhưng phải dùng một cách chừng mục”, và nhất là nâng cao giao tiếp giữa con người và nét đặc biệt của nó. Trên thực tế, nếu truyền thông kỹ thuật đi rất nhanh thì truyền thông giữa con người đi rất chậm. Và giao tiếp giữa con người là điều khó khăn nhất, quan trọng nhất và phải bảo vệ nó. Cha có thể nói những chuyện như vậy. Vì sao Giáo hội không nói gì?

Vì sao không có một tông huấn về các thách thức của giao tiếp giữa con người và kỹ thuật? Sẽ hữu ích cho mọi người hơn là im lặng như hiện nay. Thêm nữa, Giáo hội có một vị trí rất sớm trong lãnh vực truyền thanh và truyền hình. Về máy vi tính, Giáo hội có nói, còn về các mạng thì Giáo hội không nói gì. Chúng ta có thể nói ‘vâng’ với tiến bộ kỹ thuật, nhưng cẩn thận với giao tiếp giữa con người với nhau…

Đức Phanxicô: Có thể. Tuy nhiên có những vấn đề rất nặng. Chẳng hạn như đóng kín mình trong giao tiếp hoàn toàn kỹ thuật. Các gia đình ăn tối chung nhưng mỗi người một máy, từ cha mẹ đến con cái… Giữa những người trong gia đình không còn nói với nhau, họ viết cho nhau. Trước đây, họ xem truyền hình, bây giờ chỉ còn người cha, người mẹ xem. Ít nhất có một cái gì gia đình cùng bàn luận với nhau. Chúng ta phải nói về chuyện này, tôi đồng ý.

Dominique Wolton: Đúng, Giáo hội có thể nói “cẩn thận” vì trên thế giới, các vấn đề kỹ thuật, tài chánh và kinh tế rất quan trọng. Công nghệ kỹ thuật truyền thông của Mỹ kiếm nhiều tiền hơn là bán vũ khí. Nhưng vì tất cả mọi người đều mê mẩn với các thành tích này, nên người ta bỏ qua. Internet vẫn còn được cho là “tự do”, và mọi quy tắc bị xem là phản tiến bộ… Rất nhiều nhân vật nói đến “xã hội của hiểu biết”, của “văn minh kỹ thuật số”. Tuy nhiên vấn đề không phải là nhân tính hóa kỹ thuật, nhưng nhân tính hóa Con người và bảo vệ nó…

Marta An Nguyễn dịch

Chia sẻ MXH:

CÁC NỘI DUNG KHÁC

CN T2T3T4T5T6 T7
12345678910111213141516171819202122232425262728293031