Thứ Ba tuần XXIII thường niên
Lc 6, 12-19

Đoạn Tin Mừng hôm nay thánh Luca đã ghi lại một chi tiết rất ý nghĩa: “Trong những ngày ấy, Chúa Giêsu đi lên núi cầu nguyện”. Giống như chúng ta đi tĩnh tâm vào những thời điểm quan trọng trong hành trình đức tin và nhất là trong hành trình ơn gọi. Có thể nói Chúa Giêsu đã “tĩnh tâm” nhiều ngày trước khi chọn mười hai vị mà Người gọi là Tông Đồ. Lần này, “Người thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa”. Điều đó chứng tỏ việc Chúa Giêsu sắp làm là hết sức quan trọng đối với sứ vụ của Người, cũng như đối với toàn thể lịch sử cứu độ. Vì chính cộng đoàn Mười Hai Tông Đồ này sẽ là hạt nhân của Giáo hội mà Người xây dựng giữa trần gian, là ‘cột trụ, là nền móng của thành thánh Giêrusalem trên trời, là những chứng nhân loan báo Tin Mừng cứu độ cho mọi người.

Cầu nguyện là một nhu cầu thiết yếu của đời sống con người. Nếu sách giáo lý công giáo định nghĩa: “Cầu nguyện là trò chuyện thân mật với Thiên Chúa”, thì qua những trang Tin Mừng, chúng ta thấy Giêsu là mẫu gương cầu nguyện cho người tín hữu chúng ta. Ngài cầu nguyện mọi nơi, mọi lúc. Đặc biệt, Người thường lên núi cao hoặc lui vào nơi thanh vắng để cầu nguyện (Mc 1,15; 6,46; Lc 5,16; 6,12; Ga 6,15); điều đó cho thấy được Người là con rất mực hiếu thảo của Chúa Cha, luôn gắn bó mật thiết với Cha, trò chuyện cùng Cha, hỏi ý kiến Cha trong mọi quyết định của Người.
Noi gương của Chúa Giêsu, chúng ta hãy sống gắn bó với Thiên Chúa nhiều hơn trong cầu nguyện. Đặc biệt khi cần quyết định, khi có những sự việc quan trọng phải lựa chọn, và trong tất cả những biến cố vui buồn của cuộc sống. Chớ gì chúng ta biết đến với Thiên Chúa như một người Cha đầy yêu thương, như một người Thầy khôn ngoan thượng trí, như một người Bạn luôn sẵn sàng chia sẻ, để kín múc nghị lực và sức sống của Người, làm cho mỗi ngày sống của chúng ta được ngập tràn tình yêu, ân sủng của Thiên Chúa và nên hoàn trọn theo thánh ý của Người.

Trong nhịp sống công nghiệp, đô thị hóa, đôi khi con người, nhất là người trẻ thường nại vào cớ bận rộn không có thời gian để cầu nguyện, họ chủ trương: “có thực mới vực được đạo” để tránh cầu nguyện, để thoái thác bổn phận phụng thờ Thiên Chúa. Hậu quả là các bậc cha mẹ trẻ không còn biết cầu nguyện cho nên không thể làm gương hoặc dạy con cái biết cầu nguyện, dẫn đến việc suy thoái trong đời sống đức tin. Họ dễ phó mặc đời sống đức tin của con em cho giáo xứ và không quan tâm đến việc giáo dục đức tin cho con em. Họ lo cho con cái có những kiến thức văn hóa nhiều hơn là học giáo lý lời Chúa. Việc giáo dục đức tin được xếp vào hàng thứ yếu. Thậm chí có những bậc cha mẹ không thèm đếm xỉa gì đến việc lo cho con em có đời sống đức tin. Bởi vì chính cha mẹ không cầu nguyện, cũng không dạy cho con cái biết cầu nguyện, từ đó dẫn đến tình trạng con người trống rỗng về đời sống tâm linh, các giá trị về luân lý đạo đức bị tuột dốc, con người tôn thờ vật chất, cố gắng sao để hưởng thụ vật chất cho nhiều, đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa và những giáo huấn của Người, và rồi hậu quả là biết bao điều xấu xa tệ nạn xảy ra tràn lan trong xã hội: môi trường suy thoái, chiến tranh, kỳ thị, ly dị, phá thai…

Cầu nguyện thực sự là quan trọng. Nhờ cầu nguyện ta được thần khí và sức sống của Thiên Chúa nuôi dưỡng tâm linh, được sự khôn ngoan của Người hướng dẫn. Qua cầu nguyện, thánh ý Thiên Chúa được tỏ lộ, đồng thời ta nhận được sức mạnh và ân sủng giúp ta can đảm thực thi thánh ý của Ngài trong cuộc sống. Chúa đã nói: “Không có thầy các con không thể làm chi được”, xin cho ta biết siêng năng cầu nguyện, biết đặt niềm tin tưởng ở nơi Chúa hơn là nơi vật chất, nơi người đời. Chúa luôn ở bên ta, lắng nghe ta và sẵn sàng đáp trả miễn là tâm hồn ta có đủ tĩnh lặng để nghe tiếng Chúa. Vì thế, ta có thể cầu nguyện mọi lúc, mọi nơi, trên đường đi, cả trong lúc làm việc hay nghỉ ngơi. Chớ gì ta cảm nghiệm được tình yêu Chúa luôn trải rộng và thấm nhuần cuộc đời ta.

Lm. Ga. B Vũ Quốc Đạt