Sidebar

Thứ Ba
16.07.2024

Chúa Nhật Mình Máu Thánh Chúa A_4

TẤM BÁNH TÌNH YÊU
Ga. 6, 51-58

Mỗi khi chiêm ngắm Thánh Thể Chúa, tôi không ngừng ngỡ ngàng trước tình yêu của Người. Tình yêu ấy vô cùng cao cả nhưng lại rất đỗi đơn sơ. Đơn sơ như hình ảnh tấm bánh.

Tấm bánh, tình yêu gần gũi.


Sao Chúa không hoá thân làm viên kim cương quý giá mà lại làm một tấm bánh? Tấm bánh bình thường, quen thuộc quá. Từ khi kinh tế phát triển, bánh càng ngày càng xuống giá, bớt được quý trọng.


Tuy bình thường, nhưng bánh vẫn là lương thực cần thiết cho con người. Cũng như khí trời, như nước, bánh đi vào sinh hoạt hằng ngày của con người. Bình thường lắm nhưng không có không được.


Chúa trở thành tấm bánh để gần gũi với loài người, để đi vào sinh hoạt đời thường của con người. Con người có thể đến với Chúa dễ dàng, không e ngại, sợ sệt. Chỉ là một tấm bánh vừa tầm tay mọi người. Chỉ là một tấm bánh sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của con người. Thật khiêm nhường mà đầy ý nhị.


Thật đơn sơ nhưng cũng thật sâu xa vì tấm bánh nói lên tình yêu tự hiến.


Tấm bánh, tình yêu tự hiến.


Bánh sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu chỉ để trưng bày cho người ta chiêm ngắm. Bánh chỉ có ý nghĩa khi được sử dụng. Được sử dụng là bị bẻ ra, bị nghiền nát, bị tan biến, bị tiêu hoá. Vì thế, trở thành tấm bánh là chấp nhận chịu đau đớn, chịu huỷ hoại. Đây không phải là một chấp nhận bất đắc dĩ, vì tấm bánh bao giờ cũng mời mọc tiêu thụ.


Khi xưng mình là bánh bởi trời, Chúa Giêsu bày tỏ một tình yêu tha thiết, sẵn sàng chịu nghiền nát, tan biến, chịu chết cho nhân loại. Chúa chịu chết cho ta được sống. Chúa chịu huỷ hoại cho ta được lành lặn các thương tích. Chúa bé nhỏ đi cho ta được lớn mạnh.


Tấm bánh bị tiêu hoá để thực hiện một tình yêu hiệp thông.


Tấm bánh, tình yêu hiệp thông.


Chúa Giêsu tha thiết với sự hiệp thông. Người không ngừng mời gọi con người đến sống thân mật với Người. Người tự nhận mình là cây nho và mời gọi mọi người hãy trở thành cành nho gắn kết với cây nho.


Hôm nay, Người còn chủ động trở thành tấm bánh để hoà vào từng giòng máu, từng thớ thịt của con người trong một kết hiệp sâu xa. Người tự tiêu huỷ mình để trở thành thịt máu của con người. Không còn sự kết hợp nào sâu xa khăng khít hơn nữa.


Tấm bánh gợi lên một bàn tiệc tại đó anh em quây quần trong tình thương, chia sẻ lương thực và chia sẻ tâm tình. Không còn gì đẹp hơn. Chính Chúa Kitô tự hiến mình để quy tụ chúng ta. Chính Chúa Kitô bị bẻ ra để cho tình huynh đệ nhân loại được mặn mà thắm thiết.


Với những gợi ý như thế, Chúa hướng dẫn tôi trong tình yêu mến, trong cử hành và trong cách sống Bí tích Thánh Thể.


Yêu mến Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là trở nên hiền lành khiêm nhường, sống gần gũi với những người nhỏ bé nghèo hèn?


Cử hành Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là chấp nhận hao mòn, quên mình, thiệt thòi vì Chúa và vì anh em?


Sống Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là xây dựng tình đoàn kết, tình huynh đệ với những người sống quanh ta, trong mọi môi trường cuộc sống?


Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, con cảm tạ tình yêu vô biên của Chúa. Con chúc tụng ngợi khen Chúa muôn đời. Amen.

+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

BÀN TIỆC NƯỚC TRỜI
Ga 6: 51-58

Có nhiều biến ngữ bởi vì những con người, chúng ta nhìn lại giá trị của bàn tiệc mà Chúa Giêsu mời gọi và từ đó nhận ra việc cử hành bữa tiệc:

Bàn tiệc Giao hòa:


"Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên." (Lc 7, 36 - 38)


Có phải chăng bàn ăn là để mua chuộc sự tha lỗi, chúng ta có thể thường suy nghĩ như vậy và hành sự như thế. Để tiến tới một bàn tiệc giao hòa, trước tiên hối nhân cần nhìn ra mình là người tội lỗi, như trường hợp của Gia Kêu, như trường hợp của những người biệt phái, thu thuế, Pha - ri - sêu, những người tội lỗi:


Đức Giê-su đang nói, thì có một ông Pha-ri-sêu mời Người đến nhà dùng bữa. Tới nơi, Người liền vào bàn ăn. (Lc 11, 37)


Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa (Lc 14, 1)


Khi Đức Giê-su đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. (Mt 9, 10)


Những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người: "Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi! " (Mc 2, 16).


Bàn tiệc giao hòa cũng là bàn tiệc Thánh Thể, trong bàn tiệc này, đối với những người không mắc tội trọng, họ cần được đón nhận để chữa lành các tội nhẹ và tăng sinh lực chống trả những cám dỗ của lỗi nặng. Đón nhận Chúa trong bí tich Thánh Thể, bởi vì Chúa muốn đến nơi ngôi nhà tâm hồn của người đón nhận. Dù sao đi nữa đón nhận Chúa vào cư ngụ trong ngôi nhà tâm hồn con người chẳng bao giờ con người dám nói là xứng đang nhưng chỉ xin Chúa và lòng thương xót của Người đến cư ngụ.


Thứ đến việc giao hòa và sự thành tâm trở về:


"Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! " Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ! " Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn." Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất." (Lc 19, 5 - 10)


Bàn tiệc giao hòa chủ đích là biểu lộ niềm vui của con người được cứu độ:


"Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi." (Mt 9, 13)


Tiệc đãi khỏan mừng không theo cách của người đời, Chúa Giêsu đến dự tiệc để chung vui với niềm vui của con người khi được hóan cải. Việc hóan cải không ngừng cũng là lời mời gọi đối với người đón nhận Bí Tích Thánh Thể, Ngài hiện diện cách thực sự cả hồn lẫn xác với thân thể Phục Sinh, Ngài đến nhà chúng ta như xưa đã đến nhà ông Giakêu, Matthêu, những người tội lỗi. Ngài đến để chữa lành, để kêu gọi những người tội lỗi. Chính vì thế, đón nhận Chúa là hóan cải không ngừng, được đổi mới không ngừng.


Bữa tiệc của những tấm lòng khiêm cung:


Trước long nhan, đừng lên mặt kiêu kỳ, chớ đứng vào chỗ của hàng vị vọng. Thà được người ta bảo : "Xin mời ông lên trên !"còn hơn bị hạ xuống trước mặt người quyền cao chức trọng. (Cn 25, 6-7).


"Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: "Xin ông nhường chỗ cho vị này. Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối. Trái lại, khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: "Xin mời ông bạn lên trên cho. Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên." (Lc 14, 7 - 11)


Người ta thường quan trọng chỗ ngồi trong bữa ăn, chỗ ngồi quan trọng vì người ngồi hay người ngồi vì chỗ quan trọng. Đôi khi, phân biệt cũng làm ra những tách biệt, đánh mất giá trị của sự hiện diện, ý nghĩa của bữa tiệc: "Chúa Giêsu đồng bàn với những kẻ tội lỗi" (Mt 9, 11). Sự phân biệt đã tạo ra sự tách biệt nên thường xảy ra những tranh giành "Một miếng giữa làng hơn cả sàng xó bếp", bữa tiệc trở thành nơi đua nhau vào chỗ danh giá, bàn tiệc trở thành nơi quảng bá sự giàu có của chủ nhân "giàu sang sinh lễ nghĩa", đánh mất nội dung của những bữa tiệc tình thân nối kết với nhau.


Bữa tiệc khiêm cung Chúa Giêsu muốn làm gương cho mọi người "Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Ki-tô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em" ( 1 Ga 3, 16). Mỗi người tự chết nơi mình một ít khi đến với nhau mời có thể làm nên một bữa tiệc hiệp thông. Đó là nơi chia sẻ tình thân chứ không là nơi để hơn thua với nhau như đã từng làm, từng xảy ra.


Tiệc cưới:


"Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình" (Mt 22, 1).


"Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!" (Lc 12, 15)


Nước Trời được sánh ví như tiệc cưới, trong đó con người được dự vào bàn tiệc "Chiên con" và nhờ đó "Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên" (Kh 7, 14).


Như vậy, bữa tiệc Nước Trời mà con người được mời gọi tham dự là tham dự vào sự chết - sự sống của Đức Giêsu Kitô - đồng hình đồng dạng với Ngài - Từ bỏ chính mình và vác thập giá mình theo Chúa. Từ bàn tiệc cưới Nước Trời thiên quốc con người được mời gọi hưởng nếm bàn tiệc Thánh Thể trong Giáo Hội lữ hành để vững bước tiến về thiên quốc.


Bàn tiệc bác ái:


Rồi Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Người rằng: "Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại." (Lc 14, 12 - 14).


Trong những lời nguyện của Mẹ Têrêsa Calcutta, Mẹ đãnói: "Khi bạn chiêm ngưỡng Thánh Giá, bạn cảm nghiệm Thiên Chúa đã yêu thương bạn dường bao. Khi bạnchiêm ngưỡng Chúa trong Bí Tích Thánh Thể, bạn cảm nghiệm Thiến Chúa đang yêu bạn dường nào". Thực tại, của bàn tiệc Thánh Thể và chiêm ngưỡng Thánh Thể là diễn tiến trong thì hiện tại. Ở bên Chúa, chiêm ngưỡng Chúa hiệndiện trong Bí tích thánh Thể, ước muốn mãnh liệt nhất là được Chúa lôi cuốn trong hiện tại, mọi sự đã qua, Chúa đã quên mất, mọi vịêc tương lai sắp tới, tùy tuộc vào Ngài, chỉ có hiện tại, con người đáng được Chúa yêu thương. Chính những giây phút hiện tại này mà mẹ Têrêsa đã gặp Chúa trong những người tội lỗi, nơi những con người bị bỏ rơi trong những thân phận thấp hèn. Hiện tại là những thực tại đau thương, quên mất những quá khứ lầm lỗi, chỉ thấy hiện tại cần trợ giúp để tương lai của họ thuộc về Chúa.


Bí tích Thánh Thể mở ra cho con người chiêm ngắm sự cao cả của Thiên Chúa, để con người cũng sống với nhau bằng tình yêu phó nộp ấy.


"Thầy nói với anh em là những người đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em. Ai vả anh má bên này, thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của anh, thì cũng đừng cản nó lấy áo trong. Ai xin, thì hãy cho, ai lấy cái gì của anh, thì đừng đòi lại. Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng hãy làm cho người ta như vậy. Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì có gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ. Và nếu anh em làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng làm như thế. Nếu anh em cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa? Cả người tội lỗi cũng cho kẻ tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng. Trái lại, anh em hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả. Như vậy, phần thưởng dành cho anh em sẽ lớn lao, và anh em sẽ là con Đấng Tối Cao, vì Người vẫn nhân hậu với cả phường vô ân và quân độc ác. (Lc 6, 28 - 35).


Bàn tiệc Lazaro.
(Lc 16, 20 - 31)

"Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn. "Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: "Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm! Ông Áp-ra-ham đáp: "Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.


"Ông nhà giàu nói: "Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này! Ông Áp-ra-ham đáp: "Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó. Ông nhà giàu nói: "Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối. Ông Áp-ra-ham đáp: "Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin."


Sự kiện của người giàu có bởi vì không phải tội giàu của ông, nhưng giàu có để chia sẻ cho người khác, chứ không thu tích cho mình và rồi trở nên án phạt.


Bí tích Thánh Thể là được diễn tả sự phong nhiêu như cách Gioan trình bày, phép lạ bánh ra nhiều. Cần có để cho chứ không để tích trữ riêng cho mình. Có nhiều như trong phép lạ bánh ra nhiều lại khởi sự từ cái ít. Vài chiếc bánh, vài con cá, nhưng có tấm lòng, người có tấm lòng trao ban những gì mình có cho người khác là bắt đầu để cho Chúa thực hiện những phép lạ.


Thực ra, khi tham dự cử hành Bí Tích Thánh Thể, chúng ta có thể nghiệm ra nhiều điều trong sự sống phong nhiêu, bắt nguồn từ hành vi cơ bản và đơn giản. Đó hành vi cử hành. Cử hành là một cách làm việc mới với tâm tình hiến dâng, người ta có thể hiến dâng rất nhiều từ những lao tác thường ngày như chất liệu từ bao giọt mồ hôi làm nên tấm bánh miến, từ bao lao công làm nên chén rượu để được biến đổi. Chúng ta đừng làm việc như công việc phải làm, hãy hòan thành công việc như đang cử hành, không có những bàn thờ tại cơ xưởng, nơi làm việc trong gia đình, sẽ không có bàn tiệc dâng trên bàn thánh. Chúng ta sẽ nhận ra rõ ràng dấu chỉ của bí tích mà chúng ta tuyên xưng: "đây là mầu nhiệm đức tin", đó là một thực tại đang được biến đổi, nếu chúng ta sống tất cả như việc cử hành.

L.m Giuse Hòang Kim Toan

CHÚA NHẬT LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ A
Ga 6, 51-58

Con người sinh ra trên đời luôn cần có lương thực. Thú vật sống trên núi, trên rừng, dưới biển đều phải nhờ lương thực. Mọi sinh vật cũng cần có thức ăn, thức uống mới có thể sinh tồn được. Đối với đời sống tôn giáo cũng vậy, đặc biệt người Kitô hữu được Chúa yêu thương. Chính Ngài đã luôn hiện trong Bí Tích Thánh Thể, để được ở mãi với loài người, với con người, để làm lương thực nuôi dưỡng con người trên đường dương thế trở về quê trời. Chúa Giêsu đã hứa với nhân loại: " Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời " ( Ga 6, 58 ).

Giáo lý dạy chúng ta rằng: Bí Tích Thánh Thể là Bí Tích Tình Yêu, Bí Tích của sự hiệp nhất. Thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi giáo đoàn Corintô đã viết: " Không phải chúng ta đã bẻ bánh để dự phần vào Thân Mình Chúa Kitô ư ! Bởi vì tấm bánh chỉ là một, nên dù chúng ta có nhiều người, chúng ta cũng là một thân thể, vì tất cả chúng ta cùng chia sẻ một tấm bánh đó sao ? ". Khi Chúa mời gọi: " Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy ", Chúa Giêsu muốn mọi Kitô hữu trên trái đất này hãy lập lại cái chết tự hiến vì yêu thương của Người, bằng cả cuộc sống dấn thân và trao ban. Khi Chúa nói: " Đây là Mình Thầy. Đây là Máu Thầy ". Chúa Giêsu thiết lập Bí Tích Thánh Thể. Giáo Hội luôn lập lại cử chỉ của Chúa Giêsu khi Ngài lập Bí Tích Thánh Thể trong nhà Tiệc Ly. Đây là Bí Tích cao quí Chúa để lại và trao ban cho nhân loại, tặng ban cho mỗi người chúng ta. Bí Tích Thánh Thể cũng là Bí Tích liên kết mọi người Kitô hữu để đời đời con người cảm tạ tri ân Chúa vì Người đã để lại cho nhân loại Bí Tích đem lại sự sống muôn đời. Chúa Kitô hiện diện trong Thánh Thể bao lâu hình bánh rượu còn tồn tại. Đây là mầu nhiệm của đức tin. Bởi vì khi linh mục đọc lời truyền phép thì bánh rượu không còn là bánh rượu nữa nhưng đã trở thành Thịt Máu Chúa.


Chúa Giêsu đã phán: "...Bánh Tôi sẽ ban tặng, chính là thịt Tôi đây, để cho thế gian được sống " ( Ga 6, 48-51 ). Chúa Giêsu đã truyền cho các môn đệ tái diễn lại cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Người trên bàn thờ để đem lại ơn cứu độ cho con người. Do đó, Giáo Hội luôn tung hô Chúa Giêsu sau truyền phép: " Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết, và tuyên xưng Chúa đã sống lại, cho tới khi Chúa lại đến ".


Vâng, Bí Tích Thánh Thể là Bí Tích ban sự sống do đó khi rước lễ là chúng ta đón nhận sự hiện diện thực sự của Chúa Kitô và sự hiện diện thiêng liêng của Ngài vẫn kéo dài trong cuộc sống của chúng ta. Nên, chúng ta phải dọn lòng trong sạch để đón nhận Mình Máu của Chúa Kitô bởi vì việc rước Mình, Máu Chúa giúp đời sống thiêng liêng của chúng ta trở nên vững mạnh, giúp vượt thắng và xa lánh tội lỗi. Việc rước Mình Máu Chúa Kitô giúp tăng triển sự hiệp thông với Chúa Kitô. Sự hiệp nhất, gắn bó với Chúa Giêsu trong Thánh Thể giúp mọi người Kitô hữu hiệp nhất với nhau.Đồng thời Bí Tích Thánh Thể là bảo chứng chắc chắn cho người Kitô hữu đạt tới vinh quang Nước Trời.


Giáo Hội luôn bảo quản Mình Máu Chúa Kitô trong Nhà Tạm để có sẵn Thánh Thể cho những người đau yếu, những người vắng mặt, và cũng để cho mọi người tôn thờ cung kính Thánh Thể khi tới nhà thờ, khi không cử hành thánh lễ vv...


Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô làm cho chúng ta càng lúc càng xác tín hơn Chúa luôn hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể. Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận đã luôn yêu mến Thánh Thể và Ngài đã nói: bàn tay của Ngài là bàn thờ, là Nhà Thờ Chính Tòa. Với ba giọt rượu và chút nước. Với miếng bánh miến. Ngài đã làm cho Chúa hiện diện và biến rượu bánh thành Mình Máu Chúa Kitô qua lời truyền phép.


Chúng ta hãy luôn yêu mến Bí Tích Thánh Thể bởi vì Chúa luôn mời gọi chúng ta đón rước Người trong Bí Tích Thánh Thể: " Thật, Tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn Thịt và uống Máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình ".


Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
(nguồn vietcatholic.org)

1189    22-06-2011 09:15:43